Thursday, May 25, 2017

NHƯ VẪN ĐÂU XA (Đặng Kim Côn)





Chân đã Phú Yên mà lòng cứ lạ
“Dừng đây sao vẫn như còn xa”*
Lạ suốt Cù Mông, lạ về Đèo Cả
Đất trời ai mà nhói buốt hồn ta.


Đất trời ai xưa, nồng nàn hương lúa
Đêm thần tiên chiếu trải giữa trăng treo
Bước thấp, bước cao, trên nương, dưới ruộng
Chợ xa, chợ gần, Mẹ gánh ấu thơ theo.

Bầy ngạ quỉ nhe răng từ cổ tích
Trăng bỗng tan như thuở ấu thơ nào
Xa ánh mắt Cha, xa vòng tay Mẹ
Ta đi hoài như mất lối chiêm bao.

Đau thương mấy càng yêu thương mấy
Đi càng xa càng nhớ quá quê nhà
Giàn mướp, vồng khoai, hàng dừa, khóm trúc
Khắc khoải quê người giọt nắng chiều qua.

Lững thững ngàn năm Đá Bia mây xám.
Vọng Phu hề! khói tỏa sương rơi
Đất trời ai xưa, cánh diều yên ả
Tiếng sáo theo ta suốt cuộc đời.

Đâu nửa vầng trăng Ma Liên, Mỹ Á
Điệu hò khoan ngòn ngọt củ bông giờ
Qua hết Đà Rằng còn mang Phú Lễ
Dặm trường nồng ánh mắt ai xưa.

Đất trời ai, cây đa Từ Thức
Mái tranh xưa vẫn xác xơ đời
Ai ngồi đây ngổn ngang trời cũ
Mà tình người lạ hoắc, đời ơi!

*lời trong nhạc phẩm Chiều Qua Tuy Hòa”
của Nguyễn Đức Quang

Đặng Kim Côn (2002)




Post a Comment