THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Friday, February 10, 2017

CỨ MỖI MÙA HOA (Phan Minh Châu)




Này cô bé đã lâu rồi không gặp
Chồng cô đâu? sao cô chỉ một mình.
Hoa cô bán hơn mười năm rồi nhỉ
Hỏi thăm hoài nhưng chưa một lần mua
Xin cô hiểu cũng mùa xuân năm đó
Hỏi mua hoa tôi định tặng một người
Nhưng đâu biết cũng trong mùa xuân đó
Họ theo chồng bỏ lại một mình tôi
Tôi hụt hẫng những năm dài tháng rộng
Đường tôi đi lầm lỡ tuổi xuân xanh
Những năm tháng lạc loài trên đất mỹ
Bao lần xuân chỉ một chỗ riêng mình
Cô năm đó tuổi khoảng chừng đôi tám
Tôi nhìn cô say khướt buổi ban đầu
Cô bẽn lẽn nép bên vành nón rộng
Ông hỏi hoài nhưng chưa một lần mua
Tôi xấu hổ bởi vì cô trách giận
Không mua hoa để được ghé thăm người
Nhưng đâu biết cũng chiều ba mươi tết
Tôi ngỡ ngàng khi họ bước sang sông
Từ dạo đó tôi ra đi biền biệt
Mối tình xưa cũng chết tự lâu rồi
Chỉ còn lại trong tôi người con gái
Cứ mỗi lần chạm mặt một lần vui
Nay về lại quê nhà thăm chốn cũ
Nơi ngày xưa cô gái bán hoa xuân
Ừ có lẽ trên mười năm rồi nhỉ
Cô ngày xưa vẫn đó tuổi xuân thì
Cô hảy lựa cho tôi nhành hoa thắm
Một cành Hồng hay một nhánh hoa Lan
Tôi mua tặng cho người con gái ấy
Người tôi vừa đâu đó một lần yêu
Vài hôm nữa tôi lại qua đất mỹ
Nơi mười năm tôi nhớ đến nao lòng
Cô hảy nhận cho tôi nhành hoa muộn
Tặng cho người lỡ mất một lần yêu....
Phan Minh Châu.

Post a Comment