Friday, February 24, 2017

LUẬN VỀ THƠ (Lê Thị Mỹ Linh)




Hiểu bằng trí , cảm bằng tim . Thơ đến với tôi bằng cảm xúc chứ không bằng những phân tích phán đoán . Thơ chuyền rung cảm của người đến cho tôi . Thơ chở tình tự của người vào tâm thức của tôi .

Thơ của người , thơ của tôi cảm thông đồng điệu .
Những thao thức của người mà cứ ngỡ như những ưu tư dày vò của mình .

Những rung cảm của người mà cứ ngỡ như những xao xuyến vơi đầy của mình
Những kỷ niệm dấu ái không nguôi của người mà cứ ngỡ như những quá khứ đeo đẳng của mình .
Bởi lòng thi nhân thường hay chợt nhớ bâng khuâng
Đọc bài thơ " Món nợ không lời" của Ngô Tịnh Di
Với câu cuối cùng :  Tôi nợ tình người xin hẹn lại kiếp sau

Cảm hứng thơ tôi viết :
Em nợ thi nhân một cuộc tình
Tình anh em giữ mãi trong tim
Kiếp sau em trả ân tình ấy
Anh nhé chờ em hết kiếp nầy

Cái nền tảng tình cảm trong thơ là những giọt sương chiều triền miên của hoàng hôn ký ức, là những mảnh hồn thi nhân từ quá khứ lây lất đó đây chưa một lần thổ lộ , để lắng đọng nỗi buồn .
 
Nhà văn Nga llya Zhrenboung nói quá đúng : "Người ta rất sai lầm khi nói rằng thời gian rồi sẽ chữa lành các vết thương . Nhưng không , thình lình có lúc nào đó những vết thương lòng xưa cũ trổi dậy ,tê buốt hơn bao giờ hết và chỉ có thể chấm dứt khi con người đem theo xuống nấm mộ."

Đối với những tâm hồn văn nghệ sĩ , kinh nghiệm nói trên của văn hào Nga là một chân lý .

Chúng ta có thể cất dấu niềm đau tận đáy lòng và có thể quên đi khi phải lo cho cuộc sống nhưng có khi vụt nổi lên trong tưởng tượng bất bình thường của thi nhân một loạt sống dậy trùng dương ngập tràn hình tượng vui tươi nhảy múa nhưng rồi đâu đấy vẫn thấp thoáng bóng trăng tịch liêu vờn trong ảo giác. Ký ức niềm đau khơi dậy mãnh liệt như ngọn lửa cuồng phong .

Cuộc đời vốn thăng trầm , cuộc tình không êm đềm như mặt nước hồ thu , nên mộng ước cũng chẳng bao giờ tròn vẹn , người tình đã một lần thở than

Mặt nước hồ thu buồn lặng lẽ 
Thông già đứng đợi bóng chiều tan
Thiếu nữ buồn chi mà không nói
Có lẽ thời gian nhuộm cỏ vàng

Mùa thu là mùa của thi nhân , của nắng vàng hiu hắt , của lá rơi xào xạc , của gió thu nhè nhẹ ru lòng người gợi buồn man mác . Đã nói đến thơ thì buồn chứ ít có thơ vui , thơ chứa đựng lòng trắc ẩn , nỗi nhớ triền miên trong tâm tưởng.  Mà tình yêu nó như một cuộc đuổi bắt . Mình đến , nó đi , mình đi nó đuổi theo .
LÊ THỊ MỸ LINH.

Post a Comment