Monday, June 18, 2018

BIẾT TỎ CÙNG AI? (NGUYỆT NGA)



LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.

*Vấn đề mới

Thưa cô Nguyệt Nga, tuần nào tôi cũng mong Thứ Tư để coi mục của cô. Sau này tôi khám phá ra nếu mình lên online, mình có thể đọc được sớm hơn. Thích lắm, nhất là những câu góp ý của quý độc giả, nhiều người góp ý hay và diễu diễu, khiến mình đọc mà thấm ý cười hoài.
Hồi nào giờ đọc của người ta, nay thì mong đọc góp ý cho chuyện của mình.

Tôi bỏ nhà đi cả tuần nay, vì xích mích với chồng. Thật ra tôi không có tính đó, còn ghét nữa là khác, cứ nghĩ nhà mình, mình ở mắc mớ chi bỏ đi, ai có lỗi thì ra khỏi nhà, chớ mình lỗi gì mà phải ôm đồ đi ngủ lang. Vậy mà chịu không nổi cô ơi, thấy cái bản mặt ổng là chịu không nổi. Sao khi xưa, cái hồi mê nhau thì nghe giọng nói cũng ấm lòng, nghe bước chân đi cũng rộn rã. Vậy mà nay sao mở miệng nói câu gì cũng muốn gây hết. Ngày xưa hít hít cái mùi mồ hôi, mà biết là nó thúi lắm đó, nhưng lại thương không biết để đâu cho hết, cứ ôm mà hít lấy hít để, mà nay sao vẫn cái mùi đó mà nó vừa nặng vừa chua chịu không thấu, nằm bên cạnh nhức đầu nhức óc… Sao kỳ vậy, lòng mình thay đổi hay những gì nơi họ đổi thay?

Thật ra tôi cũng không phải là một mụ vợ quá quắt, chằn ăn. Nhưng mà nói chung là tôi quá bực ông chồng.

Không biết từ hồi nào mà mấy ông già “nhất muối tiêu, nhì Việt Kiều” đổ đốn ra như vậy! Đêm nào như đêm nấy ôm cái máy chít chát, hễ động cái thì chuyển sang coi tin tức. Ông chồng tôi cũng không ngoài cái bịnh “Muối tiêu-Việt kiều”, tôi quá bực mình. Già rồi, chẳng còn gì nữa mà ghen với tương, nhưng cũng vì già rồi, con cái đùm đề nên càng phải giữ. Ổng ghi tên đi học ở Golden West, lấy mấy cái lớp tiếng Việt và vài lớp gì đó. Mục đích của ổng đâu phải học hành gì, mà chính là để lấy tiền Financial Aid, mỗi năm cũng được mấy ngàn, ổng dùng tiền đó để về vung vẩy với mấy em “móng đỏ” ở Việt Nam. Ổng làm vậy mà làm sao dạy con cái, lòng tự trọng của ổng ở đâu mà lấy tiền học để phục vụ cho mưu đồ cá nhân. Tôi thật sự chán ổng. Lần này tôi bỏ nhà đi trước hôm ổng về Mỹ một ngày. Tôi ghét phải giáp mặt ổng.

Tôi ở nhà bạn hơn tuần nay, dù là bạn đã để tôi ở một phòng riêng, đầy đủ tiện nghi, nhưng tôi nhớ nhà quá! Tôi muốn về nhà mình quá, nhưng lại thấy mắc cỡ, vì ổng về nhà không thấy tôi cả tuần thế mà ổng chẳng thèm gọi phone hay đi tìm. Chẳng lẽ vì thế mà tôi phải đi luôn, chẳng lẽ vì thế mà tôi phải nói với bạn để cho tôi ở dài hạn. Tôi phần quê với bạn, phần quê với các con.

Thưa cô Nguyệt Nga, tình cảnh tôi như vậy, giờ làm cách nào để tôi có thể “danh chánh ngôn thuận” về lại nhà đây. Thưa cô?

Post a Comment