Thursday, June 7, 2018

ĐỜI VẮNG (THU TUYẾT)


THU TUYẾT (MỘT NGÀY ĐÔNG BUỒN)

Thu Tuyết - một nhà giáo làm thơ - một người đi trong "cõi mê" tới cõi nắng vàng

Một ngày nào đó cách đây rất nhiều năm, tôi không còn nhớ rõ năm nào, một người bạn trong giới văn chương đã đưa cho tôi một số bài thơ của một tác giả có tên rất lạ: Thu Tuyết và người bạn ấy giới thiệu một cách nhiệt tình: Ông hãy đọc và biên tập giùm, nếu thấy được thì giới thiệu cô ấy “ một cây bút trẻ.”
****

Chân dung Thu Tuyết rất lạ, một phụ nữ trẻ hơn tuổi đời của mình rất nhiều. Khi tôi biết chị là một nhà giáo, giảng viên của một trường đại học không dính gì tới lãnh vực văn chương, chị còn là một nhà nghiên cứu khoa học. Quả thật tôi hết sức ngạc nhiên về một người làm thơ tên Thu Tuyết. Nếu là nhà giáo dạy ngành tài chính ngân hàng, maketing, nghiên cứu khoa học thì người ta liên tưởng tới một Thu Tuyết rất mô phạm, khô cứng đến từng con chữ; nhưng không, chữ nghĩa, ý tứ trong thơ Thu Tuyết rất tượng thanh, tượng hình, giàu nữ tính, nhiều màu sắc, nội tâm luôn được mở rộng, thời gian, không gian được đẩy lên cao, bay xa đến cõi không bờ. Thơ của Thu Tuyết đầy cỏ xanh, lá úa, sương mỏng, mưa mùa và đặc biệt đầy nắng vàng như một cõi nắng khác không có trong đời thực.

Từ kế Tường

Đời Vắng

Mưa chiều tí tách sợi êm
Chảy vào đời vắng giọt mềm mong manh
Bụi trần thương thuở tình xanh
Gió đông ướp lạnh dỗ dành hồn thơ
Cánh cò lặn lội bơ vơ
Giật mình thảng thốt thẫn thờ xuân sang
Đông còn ngoài ngõ chưa tan
Đông đi sao vội lang thang chiều buồn
Trời kia đã tạnh mưa nguồn
Có bầy chim én cũng tương tư chờ
Lả lơi bướm lượn bên bờ
Nàng xuân nũng nịu ỡm ờ môi êm

Thu Tuyết (trích tập thơ Thu Trắng)
           
          ĐH Tài Chánh - Marketing, 08/01/2009

Post a Comment