THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Thursday, July 26, 2018

NHỮNG CHUYỆN "TÌNH" BUỒN...(THUKỲ)


NHỮNG CHUYỆN “TÌNH” BUỒN…(THUKỲ)

Nếu phải kể những chuyện khổ đau vào thời gian đầu ở Mỹ thì bao giờ mới hết.

Chắc ai cũng có thể tưởng tượng một cô gái ngoài 20 tuổi tay dắt đứa con thơ, bơ vơ nơi xứ lạ quê người, không cùng ngôn ngữ phong tục, tập quán, và không một người thân:  
“Chém lút vào quá khứ
Một trái tim dại khờ
Chém sâu vào ký ức
Một nỗi buồn như thơ..
Tương lai em mờ mịt
Một thân mình bơ vơ.”

Sau khoảng gần 1 năm dài chịu đựng những sự tán tỉnh “rẻ tiền” của đủ hạng đàn ông thuộc dạng “nhân tài”, Thukỳ thấy tủi nhục ê chề: vừa sợ, vừa lo chạm tự ái….

Tuy nhan sắc cũng thuộc loại bình thường,  nhưng “giấy rách phải giữ lấy lề”; nhất là chồng còn trong tù, không thể phản bội người ngã ngựa.  Ngoài ra, dù gì chăng nữa thì chồng Thukỳ cũng phó quận, trưởng ty; không lẽ vì một cái gì đó mà làm tủi nhục chồng con với những tâm hồn không xứng đáng!! Còn đàn bà thì cũng tìm cách xa lánh Thukỳ, có lẽ họ không muốn đối đầu với một người còn quá trẻ so với họ.

Nhờ chịu khó làm việc có được ít tiền, Thukỳ liền nhờ bác Ân tìm thuê dùm chỗ khác; Thukỳ nói với bác là cho dù có ở chung với người Miên có lẽ đỡ hơn, vì theo Thukỳ nghĩ là họ không biết tiếng Việt sẽ bớt được tình trạng tán tỉnh; nhưng bác nói “rắc rối lắm chị ơi!”

Một thời gian sau đó bác tìm cho Thukỳ một căn nhà 3 tầng lầu ở Cambridge cũ kỹ và mục nát, nhưng khu vực này có “rent control” nên giá thuê rẻ hơn các nơi khác, đặc biệt là ở gần 2 trường đại học nổi tiếng Harvard và MIT.  

Thukỳ mừng rỡ và xin dọn ngay, dù tiền share phòng lúc đó khoảng từ 120 đô là một tháng gồm cả điện, nước, gas; còn thuê nhà này thì Thukỳ phải trả 220 đô la, chưa kể những phụ phí khác về điện, gas, rác… đủ thứ đang nghèo cũng lo, nhưng còn hơn là chung đụng quá nhiều “nhân vật quan trọng”

May mắn sau này có 2 cậu em họ từ tiểu bang khác đến xin ở chung với mẹ con Thukỳ.  Vì thiếu tiền nên Thukỳ chấp nhận ở chung, chứ thật ra căn nhà này không có phòng riêng, hay cửa nẻo gì cả, vì nó dự trù chỉ cho vợ chồng độc thân thuê; vì vậy, khi muốn xuống nhà bếp hay phòng vệ sinh thì hai cậu này phải đi ngang qua giường ngủ của mẹ con Thukỳ.  Tuy vậy nhờ có hai em mà đỡ đi những tán tỉnh của những người đàn ông “nhân tài xuất chúng”.

Vì không rành tiếng Anh, nên mỗi khi đi đâu Thukỳ nhờ 1 cậu em ở nhà cũ thông dịch dùm.  Có một lần, để thực tập khả năng Anh ngữ của mình với một người bản xứ, Thukỳ liền giới thiệu: “This is my boy friend” làm cậu ta đỏ mặt.  Sau đó, khi ra ngoài cậu nói: “Chị ơi đừng giới thiệu em là “boy friend” nhé.”
Thắc mắc, Thukỳ liền chỉnh cậu ta: “Thì em là con trai chị nói là boy friend, còn con gái là girl friend.”  Bây giờ mỗi lần gặp hai chị em cứ ôm nhau cười và vẫn trêu là “boy friend” của tui.

Vì Somerville quá xa, nên Thukỳ không còn nhận thêm hàng điện tử về làm cuối tuần nữa, nhưng may mắn có bạn học giới thiệu vào hãng làm white-out, là một chất đặc mầu trắng (correction fluid), dùng để quẹt lên những chữ đánh máy bị sai.  Công việc này khá nhẹ nhàng, chỉ ngồi bên máy chờ cái lọ chạy ngang qua thì chụp cái nắp vào lọ, thế là xong.  Thukỳ xin làm 2 ngày cuối tuần, còn những ngày khác thì đi học và ban đêm làm nhà hàng.

Tưởng đời êm như mơ, nhưng đâu ngờ cái số dù xấu cũng “đào bông”, vì ông chủ hãng người Anh, độc thân, vui tính và nhân hậu.  Khi biết hoàn cảnh của Thukỳ, ông động lòng thương và muốn cho 2 mẹ con về ở trọ nhà ông không lấy tiền.  Sẵn có máu “tham tiền”, khỏi trả tiền nhà là mừng chết luôn.  Nhưng  sau khi Thukỳ hỏi ý kiến Bác Tôn Thất Ân (người bảo trợ), và sau khi tiếp xúc với người đàn ông này,  bác Ân bảo là không được “phiền lắm chị ơi”!  Lúc đó Thukỳ giận bác lắm, không hiểu chữ “phiền” vì Thukỳ thấy ông ta rất tốt, nhà thì đẹp sang, được ở “chùa” thì sướng như...trúng số.  May là bác không cho nếu không giờ này cũng làm bà chủ hãng!! Và hát tặng cho ông chồng bản “Lỡ Bước Sang Ngang”.

Hoàn cảnh mẹ con Thukỳ khá ly kỳ nên được hội giới thiệu cho báo Boston Globe, rất nổi tiếng lúc bấy giờ, đến phỏng vấn.  Khi báo đăng lên thì ông ký giả cũng ngẩn ngơ, liên tiếp gọi phone cho Thukỳ, khiến Thukỳ sợ quá phải gọi cho bác Ân can thiệp.  Cuối cùng, chàng đành tự ý bỏ mối tình đơn phương.

Ngày nọ dẫn con cùng cậu em đi chợ, gặp 1 ông Mỹ lại làm quen, lúc đó tiếng Anh Thukỳ cũng “cao thủ” lắm, nên hiểu là ông muốn đưa về nhà cho đồ đạc.  Chưa dứt được máu tham, nên Thukỳ leo lên xe về nhà ông, và mẹ con sung sướng được tặng đồ “thừa”.  Sau đó,  ngày nào ông cũng đến nhà với một bài thơ.  Hihi, cho dù ngày nay có đọc những bài thơ đó chưa chắc Thukỳ đã hiểu, chứ đừng nói chi ngày đó, hên lắm thì cũng hiểu được 3 chữ “I love you”.  Sợ quá trốn luôn, giờ này nhớ lại ông thi sĩ lòng vẫn rộn ràng.

Xin gởi mấy câu thơ cho những chàng ngày ấy:
“Em có biết anh yêu em nhiều lắm,
Ngay buổi đầu mà mình mới gặp nhau
Thương làm sao, hỡi có biết đâu
Yêu chị lạ một tâm hồn có chủ..”

Chuyện dài thế kỷ kể sơ sơ chuyện tình cảm “lăng nhăng” của con nhỏ VN mũi tẹt da vàng, cũng gây khá nhiều bão tố, chắc mấy anh chàng mắt xanh mũi lõ vẫn thích vì nó gầy giơ xương, chứ chẳng có gì hấp dẫn...Xin cám ơn những anh chàng “hào kiệt” VN, cám ơn mấy anh chàng Mỹ to con, giờ nghĩ lại lòng thật bâng khuâng khó tả, lúc ấy thì sợ phát sốt kinh niên, thời cơ chỉ đến một lần, bây giờ Thukỳ già rồi, có muốn cũng chẳng chàng nào ra tay “nghĩa hiệp” để cứu mỹ nhân già ra khỏi tay ông chồng đầy nghĩa tình hơn 40 năm sóng gió.

“Đời gập ghềng để em đứng đợi,
Ngóng trông hoài một bóng hình ai
Sao cứ nhạt nhòa người xa vời vợi
Biết đến bao giờ kỷ niệm phôi phai…”

Thukỳ.

Post a Comment