Thursday, July 19, 2018

VIỆC LÀM ĐẦU TIÊN Ở MỸ (THUKỲ)

VIỆC LÀM ĐẦU TIÊN Ở MỸ (THUKỲ)
 
Khi mới sang Mỹ,  Thukỳ được hưởng trợ cấp xã hội để đi học, nhưng nhà cửa vật giá ở Boston đăt đỏ, nên mẹ con chỉ share được một căn phòng thật hẹp, vừa đủ kê cái giường nhỏ và cái bàn học; không có phòng khách, và “chia” chung với những gia đình khác gồm hơn 10 người chỉ có 1 nhà tắm, 1 cầu tiêu, và 1 nhà bếp.  

Hà tiện cũng chỉ dư tí chút phòng thân, nên Thukỳ hỏi thăm tìm việc làm thêm.  May mắn có cậu trong building cũng đang đi học, buổi tối đi dọn dẹp trong văn phòng của building, hút bụi, đổ rác lau cầu tiêu… Cậu đã giới thiệu cho Thukỳ đi làm sau giờ học, nên về đêm, có hai chị em đi xe bus chung và đi bộ về nhà cũng đỡ lo.

Công việc nhẹ nhàng không đòi hỏi nói tiếng Anh, chỉ cần được chỉ 1 lần là Thukỳ “tiếp thu” dễ dàng, nên cho dù có giao cho bao nhiêu văn phòng Thukỳ cũng hoàn thành “trách nhiệm” hoàn hảo.

Nhiều buổi tối, trời mùa đông tuyết lạnh về nhà, nhìn con đang chờ mẹ mà nước mắt nghẹn ngào, nhưng những nỗi khổ về chân tay không đớn đau bằng tinh thần.

Một lần khi Thukỳ đứng chờ xe bus thì thấy một chị VN, mừng quá TK mới đến hỏi: “Thưa chị, chị có phải là người VN không?”  Chị trả lời: “Tôi là người VN nhưng không thích nói chuyện tiếng VN với người Việt..” Thukỳ sợ quá và giấu ngạc nhiên len lén đứng xa chị ra, im lặng nghẹn họng, chờ xe đến.  

Trong lớp có một chị biết Thukỳ đi làm sau giờ học, chị hỏi làm việc gì?  TK kể cho chị là đi lau cầu tiêu, hút bụi...Chị vội bĩu môi bảo: “Tui không bao giò làm ba cái chuyện hèn hạ ấy…”

Giờ nghĩ lại, Thukỳ cám ơn những người đàn bà VN cao sang, “dễ thương” đó;  vì nhờ vậy mà Thukỳ cắm đầu học hành làm việc, làm bất cứ việc gì, miễn có tiền mà không lường gạt, không làm bậy bạ, không lọc lừa tình tiền của ai, sống ngẩng mặt nhìn đời và tự hào với tư cách của mình.  

Chỉ mấy năm sau những người đó tình cò gặp lại Thukỳ họ đã không dám ngẩng mặt nhìn mình, chẳng biết họ có tự hổ thẹn với lương tâm là đã làm cho người khác đớn đau vì những lời “vô lương tâm” đó không.

Thời điểm của năm 1982 thì ngành điện tử rất thịnh hành; nhiều người chỉ học xong chút vốn tiếng Anh là dễ dàng tìm được việc làm, nhưng Thukỳ thì tự nhủ phải đi học, phải biết rành Anh Văn, phải vươn lên, không thể làm công nhân trong nhà máy suốt kiếp được… Dù được nhiều người giới thiệu việc làm có tiền, Thukỳ vẫ chịu nghèo để tiếp tục học cho xong mảnh bằng đại học, nên ngoài những buổi tối đi dọn dẹp, cuối tuần nhận thêm hàng điện tử về làm tại nhà để có thời gian chơi với con.  Lòng tự dặn lòng là lo cho con nên người tốt thì mẹ phải làm gương, Thukỳ chưa bao giờ biết đến đua đòi với ai.

Làm công việc tạp dịch (janitor) một thời gian thì có một chị làm cho nhà hàng của người Tàu lai Miến Điện giới thiệu cho Thukỳ vào phụ bếp với tiền lương cao hơn, nhưng may mắn ông bà chủ rất tốt nhìn thấy Thukỳ cũng dễ coi, lịch sự, nên thay vì cho làm phụ bếp, ông bà huấn luyện cho làm waitress (bồi bàn) tại một nhà hàng ngay trung tâm thành phố Boston gần rạp hát, và gần 2-3 trường đại học chung quanh.  

Quán có nhiều thức ăn lạ nên rất đông khách, nên nhiều khi thực khách sắp hàng ra tới ngoài đường. Thukỳ chăm chỉ làm việc, nhanh nhẹn; ngay cả những sinh viên học gần đó cũng không ai làm nhanh như TK; vì vậy, khi có tiệc tùng là TK được giao nhiệm vụ sẽ phục vụ họ.  Vốn học nhanh nên Thukỳ biết luôn cả việc order rượu, Thukỳ nhớ mãi là lúc ấy làm bồi bàn chủ trả 2 đô một giờ, nhưng tiền tip thì rất nhiều; dù chỉ làm 5 tiếng đồng hồ mỗi đêm, nhưng mỗi tuần thời buổi năm 83-84 Thukỳ kiếm được gần 1 ngàn đô la.

Những công việc đầu tiên ở nước Mỹ cho một người chưa biết Anh Văn, Thukỳ không than van mà vui vẻ chấp nhận, cố gắng làm việc, học hành, thỉnh thoảng gởi tí tiền về VN nhờ đi thăm nuôi chồng còn trong tù “cải tạo”.  

Số mình không may mắn được chồng lo thì phải vất vả hơn người, nhưng cái phẩm chất căn bản con người dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng tạo cho mình hòa nhập thích nghi, không nề hà khó khăn; niềm vui là mình hãnh diện với chính bản thân, và tự hứa với lòng không làm gì tổn thương đến danh dự cá nhân và gia đình.  Nước Mỹ không phải là nơi nhặt tiền dễ dàng như bao nhiêu người nghĩ, nhất là khi mình mới đến đây, chưa có một mảnh bằng trong tay, chưa rành về ngôn ngữ; nên theo Thukỳ, Mỹ là thiên đàng làm việc chứ không phải để ngồi chơi như bao người đã nghĩ, là chỉ ra đường hốt tiền.  Tiền là mồ hôi chan hòa nước mắt.

Thukỳ.


Post a Comment