Sunday, July 1, 2018

HƯƠNG SAO (NGUYỄN ĐỨC VINH)


Thấy rõ đó là tình yêu tưởng tượng. Tình yêu của Nguyễn Đức Vinh vì là tưởng tượng, nên rất mơ màng, rất đẹp. Ngay khi anh nhớ về quê hương nơi nửa vòng trái đất bên kia, sự tưởng tượng ấy vẫn như thật. Đây là Sài Gòn, là Thị Nghè trong tình yêu của tác giả “Chiếc Nón Bài Thơ:” 

Hương Sao
Nếu anh chưa ghé môi trên tóc
Trên tấm thân hồng mướt búp sen
Thì xin hôn vết chân trên cát
Hôn những con đường thoáng bóng em 
Anh ôm hôn cả Sài Gòn
Nghiêng vai nghe thoáng chiều thơm Thị Nghè
Hôn ngàn khơi cánh chim xa
Cho nguôi phút nhớ quê nhà Á Châu
Anh ôm hôn riết địa cầu
Hôn mây trắng nuốt như mầu áo em
Hôn triền miên ánh sao đêm:
Muôn con mắt dõi tìm em khắp trời…
(Chiếc Nón Bài Thơ, trang 4) 

Post a Comment