THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Tuesday, August 4, 2015

TAN TÁC (Sông Lô)


Kính thưa quý Thầy Cô & các anh chị,

Dù chủ đề ĐH 5 chỉ là thơ không ngoài mục đích cổ động cho ĐH mong chào đón những cánh chim bay về núi Nhạn tại Thành Phố New Orleans vào ngày 5-6 & 7 tháng sáu năm 2015.

Nhưng tất cả cựu hoc sinh Phú Yên không ít thì nhiều đều ảnh hưởng chiến tranh và tù đầy, phải bỏ nước ra lưu lạc xứ người, nên “Tháng Tư Đen” trở thành vết thương nhỉ máu khi vận nước đổi thay.

Tình cờ đọc bài “Tan Tác” của Anh Lê Nam Sơn (tức Sông Lô) Thukỳ đã ngậm ngùi khi biết anh được trả tự do rồi trở về Tuy Hòa với cõi lòng tan nát bởi những đổi thay tại thành phố mà anh đã lớn lên với bao nhiêu kỷ niệm êm đền:

Ai về sông núi Phú Yên,
Cho Nẫu nhắn gởi nỗi niềm nhớ quê."

Tâm trạng nhà thơ Sông Lô đã gợi lên trong lòng Thukỳ không biết bao nhiêu ngậm ngùi, xót xa khi nhớ đến sau ngày miền Nam thất thủ, ông xã phải đi “cải tạo”, ba thì cũng đang giam cầm.  (Xin xem “LỆ MONG”).

Thukỳ bồng con trở về Tuy Hoà thăm quê và thăm bố.

Vừa bước xống ga Tuy Hoà tính gọi xích lô thì bỗng dưng Thukỳ nhìn thấy anh đạp xích lô có khuôn mặt quen quen; thì ra anh ta từng là bạn học cùng trường, mà ngày xưa 2 đứa từng “liếc mắt” với nhau, và cũng từng trao những cánh thư xanh, hồng, đỏ, tím kẹp vào cuốn sách như bao nhiêu mối tình thơ ngây của tuổi học trò.  Thukỳ vội vàng kéo chiếc nón lá che mặt với tim đập liên hồi, nước mắt chảy dài; cầu xin anh đừng nhìn thấy mình, vì thật ra cô nữ sinh ngày nào giờ cũng “thân tàn ma dại” có khác gì anh đâu:

Một thoáng thấy anh trong phút đó,
Ngàn năm trăn trở mãi không quên."

Anh Sông Lô đang cộng tác với rất nhiều tờ báo cộng đồng VN khắp nơi trên thế giới; anh là cựu Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà thuộc Tiểu Đoàn đoàn 2 Thuỷ Quân Lục Chiến, hiện định cư tại Cộng Hoà Liên Bang Đức.

Xin trân trọng giới thiệu đến quý Thầy Cô & các anh chị bài thơ thật buồn để nhớ lại Tuy Hòa, Phú Yên sau ngày mất nước.

Trân trọng giới thiệu,
Thukỳ.





TAN TÁC
                     SôngLô

Chiều hôm nay tôi về lại quê xưa
Sau bao năm làm thân tù cải tạo
Ngọn núi Tháp đứng buồn ảo não
Đợi chuyến tàu uể oải  chở người thân
Dòng sông Ba gợn sóng nước lăn tăn
Như tủi ...như mừng… người xa vừa trở lại
Hãy tha thứ cho tôi đứa con đà mệt mỏi
Trở về quê mà ái ngại cầm lòng
Cầu Đà Rằng hai mươi mốt nhịp nối ngang sông
Qua cầu cũ lòng rưng rưng khó tả
Bao kỷ niệm bỗng ùa về trong trí nhớ
Của ngày thơ tuổi nhỏ với dòng sông
Đã lâu rồi tôi đã thật tình quên
Thân tù tội còn chi đâu để nhớ
Tôi nhìn sông bên bồi nay lại lở
Lũ cờ sao lỏ đỏ mé bờ sau
Tằm tơ ta đã mất mấy mùa dâu
Tôi đã qua bấy chặng đường gian khổ
Lúa vàng ta đã bao mùa dang dở
Bước đời tôi cũng dang dở bao mùa
Đêm nằm chiêm bao thường thấy cảnh quê xưa
Chợt tỉnh giấc thấy mình đang tù tội
Hãy tha thứ cho tôi hỡi quê nghèo tăm tối
Bởi đời tôi cũng tăm tối vô cùng
Tàu vào ga thê thiết rít từng cơn
Như nài nỉ như van lơn gì đó
Nhà ga nhỏ vẫn là nhà ga nhỏ
Nhưng im lìm nhưng lặng lẽ làm sao
Còn chi đâu ga hỡi những sắc màu
Của áo lụa quần là người đưa đón
Của người yêu gặp người yêu bẽn lẽn
Của tiếng cười giọng nẫu rất thân quen
Của mẹ tiễn con đi học tận Sài Gòn
Âu yếm nhét thêm vài đồng uống nước
Của những đoàn trai lên đường ra phía trước
Lòng lớn theo tiếng gọi quê hương
Của lòng tôi chưa một chút tơ vương
Trong văng vắt như dòng sông mùa hạ
Còn ngào ngạt không em hương Thầu Đâu xanh sắc lá
Của thuở nào ta vẫn đê mê
Nắng chiều hanh còn nhuộm tóc gái quê
Của một thuở xuân mới về bỡ ngỡ
Của một thuở qua đi không còn nữa
Của một thời lồng lộng ước mơ xa
Của một thời yêu... yêu rất thiết tha
Thơ với mộng cũng vì yêu ai đó
Của một thuở đi xa thì  thấy nhớ
Xóm làng quê vời vợi mãi trong lòng
Nhưng giặc thù bắn giết không ngừng
Nên cũng lên đường như bao người anh đi trước
Đành giã biệt dòng sông, nhịp cầu, nhà ga, núi Tháp
Giã biệt mẹ già một nắng hai sương
Đời lính gian nan khổ vạn dặm đường
Nhưng vẫn thấy yêu đời chi lạ
Tôi có người  vợ hiền son trẻ
Cưới nhau từ thuở cuối binh đao
Vội vã cho nên chẳng có cau trầu
Cũng chẳng có áo cô dâu trong ngày lễ
Tình chồng vợ gối chăn dăm ba bữa
Rừng sâu biền biệt tôi đi
Đêm cô đơn nàng chỉ biết thầm thì
Khấn Trời Phật độ chồng nơi "cải tạo"
Dẫu cay đắng dẫu nhiều điên đảo
Vẫn một lòng với kẻ sa cơ
Tôi có người em gái nhỏ
Tuổi em thuở ấy trăng tròn
Chắc giờ em tay bế tay bồng
Và lưu lạc phương nào tôi chẳng rõ
Dạo được thiệp cưới em 
Tôi ở tuyến đầu lửa đỏ
Chẳng được về dự lễ mừng em
Bởi thương anh đời lính phong sương 
Tình em trải theo dặm đường gian khổ
Chẳng biết giờ ra sao
Hỡi người em gái nhỏ
Hay cũng đổi đời tơi tả như anh
Tôi có những thằng bạn thân
Thường hẹn gặp nhau ở mỗi lần về phép
Bên tách cà phê, điếu thuốc Basto mà thấy đời vẫn đẹp
Đẹp như cô nàng ngồi két thật duyên
Đứa hát đứa đàn những bản nhạc dở dang
Không thuộc hết nhưng cứ lỳ hát mãi
Đàn cũ nay đâu?
Quán xưa tê tái
Dăm thằng biền biệt nơi nao
Nẫu đi biền biệt nơi nào
Nẫu còn giữ mãi quê nghèo trong tim
Ai về sông núi Phú Yên 
Cho nẫu nhắn gởi nỗi niềm nhớ quê
Hãy tha thứ cho con, đời con giờ ra thế
Mẹ già ơi tóc bạc trắng cả rồi
Ôm lấy tôi mẹ run rẩy không rời
Dòng lệ tủi chan hòa trên ánh mắt
Con biết lắm lòng mẹ già héo hắt
Lòng mẹ buồn như đồng lúa hôm nay
Lòng mẹ buồn như trái héo trên cây
Như dòng sông, nhịp cầu, nhà ga, núi Tháp
Nhưng tình mẹ vẫn nồng nàn ấm áp
Trong tay người tôi bé bỏng làm sao
Tuổi ba mươi mà ngỡ như tuổi thơ nào
Nên chẳng biết nói gì ngoài rưng rưng nước mắt
Đến thăm tôi những người quen thân thiết
Những bà con chòm xóm xa xưa
Rất chân tình tha thiết kể tôi nghe
Chuyện tủi nhục chuyện đổi đời tan tác
Xin cảm ơn những chú, dì, cô, bác
Đã không bắt tôi phải kể tốt chuyện lao tù
Cũng không bắt tôi phải gục mặt cúi đầu
Nhận phần lỗi trước bọn người khát máu
Để được trả quyền công dân, được làm con làm cháu
Của bác Hồ, Của Các Mác, Lenin
Để phải sống đời lao động quang vinh
Để phải biến sỏi đá thành cơm qua công sức
Tôi sẽ nuốt những căm hờn vào ngực 
Nén đau thương thành sức bật cuộc đời
Hãy tin con Cô, Bác, chú, Dì ơi....
Sông Lô.

Nghệ sĩ ​Sông Lô với cây đàn.

Post a Comment