Tuesday, August 4, 2015

LỤC BÌNH XUÂN (Lục Bình Nương)



Kính thưa quý Thầy Cô & các anh chị,

Sau bao nhiêu biến chuyển cuộc đời, bao nhiêu lần hẹn cho mãi đến mùa Xuân này cô bạn học mới có dịp ghé thăm gia đình Thukỳ nơi đảo Navarre, một cuộc gặp gỡ đầy nước mắt và kỷ niệm.

Đứng trên balcon nhìn ra biển tình cờ nhìn một cành hoa tím trôi dạt gần vào bờ nhìn xa như hoa Lục Bình, cô bạn Thukỳ vội vàng ghi lại cảm xúc của mình qua mấy vần thơ thật dễ thương, mang một chút buồn khi xuân về, và cành hoa trôi dạt không định hướng và vô bến bờ, những cơn sóng vô tình cứ đập vào cành hoa với bao nhiêu đợt dập vùi làm cho tâm hồn cô bạn Thukỳ rung lên niềm rung cảm, một chút xót xa cho cành hoa dại, và bài thơ "Lục Bình Xuân" ra đời.

Xin trân trọng giới thiệu đến quý Thầy Cô & các anh chị bài thơ viết vội trong những ngày xuân tha hương bên biển vắng, một chút nhớ về biển Tuy Hoà ngày tháng cũ.
Trân trọng.
Thukỳ.


Navarre sóng vỗ rì rào,

Mùa Xuân đang ở nơi nào, Xuân ơi?

Xuân sang hoa nở khắp nơi,

Navarre biển vắng lẻ loi một mình.
Sóng xô một đóa lục bình
Lênh đênh trôi dạt biển tình bơ vơ.
Biển ơi, sao biển làm ngơ?
Lìa bông hoa dại bên bờ Đại Dương.
Còn đâu Xuân cũ yêu thương,
Những ngày Xuân đó vấn vương một thời.
Cách xa nhưng vẫn giữ lời,
Ngắt cành lộc mới tặng người phương xa.
Xuân về ta lại với ta,
Tha hương lòng thấy xót xa ngậm ngùi.
Dù cho cách biệt phương trời,
Tình Xuân chôn giấu ngàn đời chẳng phai.
 

Post a Comment