Thursday, January 10, 2019

CHIỀU ĐÔNG BÊN HỒ GƯƠM (DIỆP THẾ HÙNG)


CHIỀU ĐÔNG BÊN HỒ GƯƠM

Tuần này tác giả xin chia sẻ với các bạn một bài thơ diễn tả tâm trạng của một người nhớ người yêu, một chủ đề không có gì mới mẻ trong một tình yêu. Tác giả muốn nhấn mạnh ở một điểm là ngược lại với những suy nghĩ phổ thông, tình yêu ở tuổi thứ ba rất là mạnh mẽ, nhung nhớ gấp năm gấp mười so với tình yêu khi trẻ tuổi. Khi trẻ tuổi, tình yêu bị chi phối bởi những vấn đề khác trong đời như học vấn, bắt đầu nghề nghiệp, hay những đam mê khác của tuổi trẻ. Người lớn tuổi khi họ tự do không bị ràng buộc, phần lớn họ có nhiều thì giờ, không còn lo tương lai, sự nghiệp và gia đình, nên yêu nhiều. Vả lại, họ nghĩ là họ không còn nhiều thì giờ để yêu nên họ yêu mãnh liệt.  Những gì tác giả viết chỉ là những nhận xét rất chủ quan.

Chúc các bạn vui nhiều.


CHIỀU ĐÔNG BÊN HỒ GƯƠM

Mặt nước lăn tăn hồ bạc trắng
Chiều đông Hà Nội lắm mây giăng
Hồ Gươm tự cổ buồn man mác
Những độ đông về trong giá băng

Mơ dáng em yêu, dáng dịu lành
Tóc dài từng sợi quyện hồn anh
Nụ cười rạng rỡ làm xao xuyến
Từng bước anh đi chốn viễn hành

Rồi nhớ rồi mong như hôm nay
Anh đang cô độc ở nơi đây
Yêu là thế đó, bao giờ dứt
Nỗi nhớ trong tim, nỗi nhớ này

Lạ quá yêu đương mỗi tuổi người
Yêu thời tươi trẻ, tuổi vài mươi
Nhưng khi đầu bạc, ai ngờ nhỉ
Yêu lại gấp năm, nhớ gấp mười

Hà Nội chiều nay trở lạnh rồi
Gió đông nhẹ thổi, buốt vành môi
Anh ngồi im lặng bên hồ trắng
Nhìn những tình nhân đôi sánh đôi.


Diệp Thế Hùng (7 Jan 2019).

Post a Comment