THÔNG BÁO

Thursday, August 15, 2019

ALAIN DELON (PHILIPPE TUẤN)



Alain Delon, nỗi buồn của tài tử và giai nhân
 
“Yêu nhau xin nhớ lời nhau.
Thường những kẻ giai nhân tài tử,
Chót đa mang vì một chữ tình.”
(Cao Bá Quát)

Đã 15 năm rồi Alain Delon sống ẩn dật trong khu nhà rộng lớn tại Douchy. Ngày nay, A.D sống cô đơn với con chó lạc đàn, và thường ngủ với con mèo ba chân mà ông đã cứu vớt nó sau một tai nạn ô tô.

A.D. thường lân la đi dọc hành lang thật đặc biệt trong căn nhà rộng thênh thang. Ánh đèn mờ mờ rọi chiếu những tấm ảnh đuợc treo dọc theo tường của hành lang này. Có những bức ảnh riêng tư, những bức ảnh chưa được công bố, những bức ảnh của những giai nhân tri kỷ, những bức ảnh của những người đã khuất. Chạy dài theo hành lang tưởng chừng là những hoài niệm, mỗi khoảng cách trống như là một khoảng thời gian động lại.



A.D. như bị ám ảnh bởi những ký ức vui buồn lẫn lộn, ký ức của những người ông đã từng yêu, ký ức của những người đã ra đi vĩnh viễn. Ký ức về một thể loại phim điện ảnh Pháp đã dần biến mất theo thời gian. Những bức ảnh thân mật nhất, ông đặt trong phòng, để ngắm nhìn mỗi đêm trước khi đi ngủ. Có một bức ảnh của A.D. khi còn bé trong chậu tắm với mẹ ngồi sau lưng ông. Một điều rất thiêng liêng là một cây thánh giá nhỏ mà mẹ đã tặng ông. Kỷ vật mà ông luôn luôn mang nó đến mọi nơi, trên đầu giường, trong khách sạn hay ở nhà, nó luôn ở gần đây, nó bảo vệ và là bùa may mắn của ông.

Bên ngoài là bóng tối dầy đặc trong khu vườn rộng 75 mẫu đất. 35 ngôi mộ của những con chó trung thành đã đi theo ông được tập trung vào một khu đất. Sự tự nguyện cô đơn sống cuộc đời còn lại trong thế giới ảo, với cảm xúc và kỷ niệm của thời gian quá khứ. Trọn đời A.D không biết thương lượng mà chỉ biết cảm nhận và quyết đoán. Cho dù đối với người thân hay sự nghiệp của ông cũng vậy. Có thể có những hối hận nhưng dù sao không hối tiếc.



Hôm nay hoàng hôn như mọi ngày nhưng A.D thấy ánh sáng thật đẹp. Đêm đến trong bóng tối, thường tụ họp những ngôi sao điện ảnh chợt sáng, chợt tắt, lấp lánh trong hồi tưởng của ông. Rất nhiều tấm ảnh của Dalida, Romy Schneider, Mireille Darc được treo trên tường. Những tấm ảnh,mỗi thước phim như ánh sáng đã trở lại trong tâm khãm u tối. Thuợng Đế đã sáng tạo ra đàn bà đẹp. Tất cả như sống động trở lại, nóng bỏng và thật hạnh phúc. Thời gian như đã ngừng trôi,tất cả như đang đứng yên tại chỗ.

 “Giai nhân khứ khứ hành hành sắc,
Tài tử triêu triêu mộ mộ tình“
(Vẻ đẹp giai nhân đi đi lại lại. Tình riêng tài tử sớm sớm chiều chiều)
Thơ Cao Bá Quát
 
 Đối với khán giả, mối tình đẹp nhất của Alain Delon là tình yêu ở tuổi 20 với Romy Schneider (tài tử điện ảnh của phim Sissi – The Young Empress).
Vào ngày 18 tháng 12 năm 1963, gần lễ Giáng Sinh, Romy Schneider trở về nhà từ Hollywood. Cô đến biệt thự của cô và Alain Delon, ở 22, đại lộ Messine ở quận 8 của Paris. Cô phát hiện ra một bó hoa hồng Baccara (hoa hồng đỏ, tiếp cận màu đen) và một bức thơ ngắn từ giả. Alain Delon đã rời bỏ cuộc đời cô. Mối tình đẹp nhưng đã kết thúc, thật đáng buồn cho giai nhân và tài tử. Sau đó, cô đã nhận được một lá thư dài 15 trang của A.D.

Ông đã viết “Lý do buộc anh phải nói lời chia tay với em. Chúng ta đã sống cuộc hôn nhân trước khi kết hôn. Công việc của chúng ta sẽ lấy đi mọi cơ hội sống còn của mỗi người... Những bông hoa này: chúng không phải là hoa hồng đen, anh cho em sự tự do bằng cách để lại cho em trái tim anh" Cơ hội tình yêu sống sót của tài tử điện ảnh rất mỏng manh, vì thần tượng gần như cống hiến tất cả cuộc đời cho khán giả và nghệ thuật thứ bảy.

 Alain Delon và Romy Schneider dù chia tay nhưng luôn luôn vẫn là đôi bạn tri kỹ.. 6 năm sau khi sự nghiệp điện ảnh Romy xuống dốc, Alain Delon đã áp đặt nhà sản xuất vai nữ chính phải là Romy Schneider trong phim “La Piscine” hay “Người Yêu Cũ”. Phim này đã thành công rực rỡ và làm hồi sinh lại sự nghiệp của R.S.
Đêm R.S. ra đi vĩnh viễn một cách đột ngột, một đêm vào tháng 5 của năm 1982. A.D đã bồn chồn suốt đêm không ngủ được. Ông điện thoại cho một người bạn thân lúc 6 giờ sáng vì như có điềm báo trước là Romy đã không còn trên cõi đời này nữa. Sự thật là như vậy, thật phủ phàng.

Sau vết thương của sự chia ly là nỗi đau thương của cái chết người yêu cũ. Alain Delon từ chối tham dự đám tang của nữ tài tử R..S., như không tạo điều kiện cho các nhiếp ảnh gia theo dõi ông. Thật ra ông che dấu sự tận cùng của tuyệt vọng. A.D đi đến nhà của Romy, trước khi đưa thi thể của cô vào quan tài, ông ta chụp ba bức ảnh. "Kể từ ngày đó, ông luôn giữ chúng bên mình, như  luôn giữ hình ảnh của cô trong trái tim của ông”.

 Alain Delon đã viết lá thơ cuối cùng rất dài cho R.S mà sau đây là một đoạn ngắn:

“Anh nhìn em ngủ. Anh ở gần em, bên giường của em. Em đang mặc một chiếc áo dài màu đen và đỏ, thêu trên thân áo là những cánh hoa. Anh tin vậy,nhưng anh không nhìn chúng. Anh vĩnh biệt, có thể là lời vĩnh biệt dài nhất, Puppelé của anh. Đó là cách anh gọi em. Nó có nghĩa là 'búp bê nhỏ', trong tiếng Đức.. Anh không nhìn những đoá hoa nhưng nhìn khuôn mặt của em và anh nghĩ em rất đẹp, và có lẽ em chưa bao giờ đẹp đến thế. Anh cũng nghĩ rằng đây là lần đầu tiên trong đời anh - và của em - rằng anh thấy em thanh thản và bình yên. Em bình tĩnh như thế nào, em thật tốt như thế nào, em xinh đẹp như thế nào.. Hình như một bàn tay, nhẹ nhàng, đã xóa khỏi khuôn mặt em tất cả những căng thẳng, tất cả nỗi thống khổ và  bất hạnh...”

 

Có lẻ A.D. đã là tài tử đẹp trai nhất thế giới, là người đàn ông lý tưởng đối với phụ nữ lúc đuơng thời. Năm 1981 ông cho ra mắt phim “For a Cop’s Hide” là một sự kiện quan trọng vì ông là kiêm đạo diễn, nhà sản xuất và vai diễn chính.. Tấm ảnh ông chia sẻ hiện diện cùng lúc những giai nhân tri kỷ. Tài tử Anne Parillaud khoát vai A.D. Kế bên ông là tài tử Mireille Darc, người tình 15 năm. Sau lưng ông là Romy Schneider, đến cổ động ông, mặc dù con trai của R.S. vừa qua đời vì tai nạn. Ông phải là người đàn ông như thế nào để được phụ nữ kính phục như thế. Nhất là những giai nhân đã chia sẻ cuộc đời với ông.

 Năm nay A.D. đã ngoài 83 tuổi, đã đóng trên 90 phim.Tháng 3 vừa qua A.D đã nhận lời mời ăn tối với Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron và Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Những nhân vật được mời là những người đã tạo ấn tượng và ảnh hưởng lớn đến Trung Quốc. Năm nay Liên Hoan phim Cannes 2019 sẽ trao giải thưởng Cọ Cành Vàng danh dự cho ông. Nhưng đối với ông, những gì thuộc về quá khứ có lẻ huy hoàng hơn. Khi ông chấp nhận định mệnh thì cuối cùng ông cũng là người chiến thắng.

 Thời gian gần đây trong một cuộc phỏng vấn A.D đã nói:
“Sự nghiệp của tôi không liên quan gì đến diễn viên. Diễn viên, đó như là một nghề nghiệp.. Đây là sự khác biệt cơ bản - và không có gì xúc phạm ở đây - giữa Belmondo và Delon. Tôi là một tài tử điện ảnh, Jean-Paul là một diễn viên. Một diễn viên, anh dành nhiều năm để học, trong khi tài tử sống với chính thật bản thân của mình. Tôi đã luôn sống đúng với vai trò của mình trong phim. Tôi chưa bao giờ  diễn chơi. Một tài tử điện ảnh là một tai nạn. Tôi là một tai nạn. Cuộc đời tôi là một tai nạn. Sự nghiệp của tôi là một tai nạn."
 
 The Delons, Alain and Nathalie



Alain Delon từ nhỏ không hề học diễn xuất như một diễn viên chuyên nghiệp, ông ta đóng phim rất thật với chính cuộc đời của ông. Trong những phim của ông,chúng ta thường thấy một dấu ấn Alain Delon,một tư thế nhất định, cùng một biệt ngữ.
Khi đến đoạn cuối của sự nghiệp, thường được nhắc đến điểm khởi đầu.

Tất cả khởi đầu năm 1954 tại một rạp chiếu phim ở Saigon, đường phố Catinat, lúc Alain Delon mới 19 tuổi, ông đã được xem phim “Touchez pas au Grisbi” hay “Don’t touch the loot“ với vai diễn chính Jean Gabin. Ánh sáng của máy chiếu phim đã thắp sáng tuổi trẻ đen tối, giấc mơ tài tử điện ảnh bắt đầu từ ngày xưa ấy. Khi trở về Pháp ông không về nhà mà đến Paris. Alain Delon chỉ mơ giấc mộng điện ảnh, mỗi ngày ngồi lỳ tại một tiệm cà phê tại Saint Germain des Prés để tiếp cận với thế giới nghệ thuật thứ bảy.

Lúc ấy ông không biết vài năm sau sẽ đóng chung với Jean Gabin. Tài tử bậc thầy trong ngành điện ảnh Pháp. Ông luôn luôn ngưỡng mộ và cung kính Jean Gabin như một người thầy.
Tại sao theo ông tài tử là một tai nạn? Theo ông, nó định nghĩa sự việc bất ngờ không lường trước được. Phim “Plein Soleil”, “Purple Noon” hay “Trưa Tím” đã đem đến sự nổi tiếng của Alain Delon khi thủ vai Tom. Phim này đã như một tiếng sét đánh giữa trời nghệ thuật thứ bảy. Năm ấy, ông chỉ có 23 tuổi, đạo diễn René Clément muốn ông thủ vai Philippe, một người Mỹ giàu  có thích ăn chơi. A.D đã có ý kiến ngược lại với tất cả những người tạo dựng ra phim, nhất định thủ vai Tom, một nhân vật trẻ tuổi bất thiện, táo bạo, vô đạo đức.

Ông lúc ấy chưa là gì cả, nhưng ông đã đến nhà đạo diễn Rene Clement để thuyết phục. Tất cả mọi người đều giận dữ với thái độ của ông, lúc ấy là 2 giờ sáng. Trong sự yên lặng đáng sợ nhất, một giọng nói nhỏ nhẹ của Bella Clément, vợ của đạo diễn “Ông xã yêu quí ơi, anh chàng trẻ tuổi rất có lý”.
Trái ngược với bóng tối của tuổi trẻ A.D, một ngôi sao đã chiếu sáng cả bầu trời điện ảnh Pháp và thế giới. Không thể nào mất đi vẻ đẹp nam tính của Alain Delon, với đôi mắt hút hồn lẫn lộn màu xanh lơ và đen đẹp thật lạ lùng. Tất cả là một huyền thoại sống,vang bóng một thời.

Viết theo phỏng vấn của Anouchka Delon (con gái Alain Delon) và Jean Francois Delon(em cùng cha khác mẹ của ông) và những người thân yêu của ông.

14/05/2019 
Philippe Tuấn




No comments: