THÔNG BÁO

Thursday, August 1, 2019

CHỊ DIÊN (DUYÊN) - THẦY THÍCH NGUYÊN NGUYỆN.


CHỊ DIÊN ( DUYÊN)

Xin phép được viết nguyên lời thoại

Cô iên (Yên) nguyên là hiệu trưởng trường Hùng Vương , TP Ty Quà ( Tuy Hòa ) tỉnh Phú iên , Chị iên cũng là hinh trưởng ( huynh trưởng GĐPT Bảo tịnh ) gọi qua và nói: 

“Thầy Nghiện (Nguyện ) , chị Diên chỉ bị bịnh , hổm rày chỉ chờ thầy gọi dìa ( về ) cho chỉ dui  ( vui) , chờ quài ( hoài ) mà không thấy , chỉ giận  chỉ nói ông Nghiện ổng đi qua bển rầu ( rồi ) đâu có nhớ gì ở đây đâu  , tao và bà Thỉ ( Thủy ) chờ ổng gọi hỏi thăm , chờ miết không thấy ổng gọi , thấy ghét .
 Thâu thầy gọi liền cho chỉ đi, chắc chỉ dui lắm đó.”

Chị Thỉ và chị Diên là những hinh trưởng   đầu tiên của Phú yên , hai chị đều trên 80 tuổi rầu 
Sau giờ công phu sáng , bên Diệt nam ( Việt nam ) là 8 giờ tấu ( tối ), Nghiên Nghiện gọi dìa cho chị Diên :

“alo chị Diên phẻ ( khỏe ) không ?”

 “Ai dãy ( vậy ) ai gọi tui mà tấu( tối ) rầu , nói to to chớ tui lớn tuổi rầu , lỗ tai một con  đậu , một con  bay, nên có lúc nghe lúc không , xin lẫu (lỗi) là ai dãy hé”

 “Dạ Nguyên Nguyện đây”

“Ông Nghiện hửng , lâu quá giờ ông mới gọi , chờ tui chui xuống lỗ rầu ông mới hỏi thăm hửng , ông phẻ không ? , mấy ngày nay ở Phú iên , nó nóng như lữa đốt  , me….. tui dí ( với ) bà Thỉ bịnh dãy thâu ( thôi ) là bịnh , lớn tuổi , máu quyết ( huyết ) chạy hổng đều , bịnh té ngữa té nghiêng , 
Chu cha hôm qua tui đi ăn đám dỗ ( giỗ ) Quà Thượng ( Hòa Thượng ) Hương Tích , đông quá chừng luôn , ngừ ( người ) ở đâu mà nườm nượp , nườm nượp ,nẫu tràn dô ( vô ) chùa như lụt năm thìn , nẫu dìa chùa  , không có đồ  ăn cho nẫu ăn ,  ông Nghiên Nhả ( Nguyên Nhã )  cũng lặn  luôn , tui tìm cúng dường cho ổng mà tìm quài không thấy 
Chừng nào ông dìa nữa , ông dìa tui làm cho một ít mức rong dí muối é khô , đem qua bển ăn cho sướng miệng , tui làm là ông khỏi chơ( chê ) , hầu ( hồi) ông Ngài Từ Quang ( Ngài Phúc Hộ ) ông Ngài Trí Nghiêm còn sống , tui làm muối é , hai ông Ngài  ổng phái  ( khoái )lắm ,
Ở bển có đu đủ  không dãy , tui thấy ông làm dưa món ,rầu bỏ lên de lô ( zalo ), de léc gì đó , con Đạt nó đưa tui coi hình , tui không có tin , bên Mỉ  (Mỹ) mà có đu đủ , có củ  kiệu na , tui nghe nẫu nói nhập ở Diệt nam qua không hà 
 Thiệt na ,ở  bển có thiệt hững , Mô Phật hầu giờ tui nghĩ Mỉ  nó xài đồ Mỉ đâu có xài đồ Diệt nam đâu , mà nó cũng có hé , lạ quá hửng
Nghe đâu mấy ông nậu hinh trưởng  trong ban hướng dẫn tỉnh, định tổ chức  lễ 60 năm GĐPT Phú iên , mấy ổng chờ ông dìa đó , ông dìa không dãy ? , sau rằm tháng diên ( giêng) sang năm nè”

 Nguyên Nguyện nói :

“ Chị Duyên  bữa nay Nguyên Nguyện lớn rồi , kêu bằng Thầy đi”

“Kệ ông chứ , thượng tạ ( tọa ) ở đâu , chứ tui mà ông cũng làm thượng tạ na , hầu ông đi tu dí Ngài Bình Quang , còn cái chỏm lúc la, lúc lắc , tui đem thuốc men , đồ ăn , đồ mặc cho ông , giờ ông làm thượng tạ dí tui na , gì dãy trời
Thâu đi đừng làm thượng tạ nữa , làm thầy được rầu , ông mà làm thượng tạ , ông đến nhà tui , tui phải mặc áo tràng tiếp , mấy đứa cháu quại , cháu nậu của tui nó nấu trà cho ông , tui phải dạ thưa ,thâu  mệt quá , đững có dãy nghen
Làm thượng tạ Ông đâu được ra cái dõng ( võng) dứ ( dưới ) cây sài (xoài ) nằm đưa qua đưa lại đâu , làm thầy ra dõng nằm quánh một giấc phẻ re như ngựa kéo xe, dãy không sướng na bày đặt thượng tạ . Thâu miễn bàn chuyện thượng tạ nghen , mệt lắm rầu đó”

Nguyên Nguyện :  “Mô Phật”

“Tui nói cho ông nghe : chỉ có ông Ngài Hương Tích , ông Ngài  Từ Quang , ông Ngài Bát Nhã , ông Ngài Trí Nghiêm , ông Ngài Phước Trí , ông Ngài Bình Quang là tụi tui (tôi ) kêu ông ngài , còn mấy ông còn nhỏ , nôn cái gì mà thượng tạ dí hạ tạ  , mệt quá”

Nguyên Nguyện :
“ Mô Phật”

“Mà tui hỏi ông , bên đó yên ổn không dãy , ông Nguyên Đạo qua chổ ông nhập hạ mới dìa , kể cho tui nghe ông cũng  được , tui mừng cho ông , thâu ở đâu cũng tu , miễn đừng có lộn xộn thì mai mốt ông dìa tui nấu cơm đãi ông , còn ông mà lôn xộn thì thâu luôn, miễn bàn , phát một  , quý Ông Ngài ở đây , ông thấy không? tu hành thanh tịnh không có tai tiếng gì hết , dãy mới tu chớ.
Tui nói thiệt ; giờ tụi tui ở nhà tụng kinh chớ đi chùa ngầu ( ngồi ) lâu đâu có nẩu (nổi) , me ….. chưn tay giờ nó cứng ngắc , cứng nghiễn , chắc cũng sắp đi gặp ông bà rầu , cứ mẫu năm ông dìa một lần tụi tui còn thấy mặt , chứ năm năm dìa môt lần thì có nước ghé thắp nhang cho tui dí bà Thỉ , chớ làm cái gì được
Thâu , nghĩ đi , nãy giờ nói nhiều rầu , để tui nói dí Bà Thỉ , Bà Tâm , Ông Bình , Ông Tĩnh là ông có gọi dìa . Mô Phật thâu nghen , giữ gìn sức phẻ nghen.”

Nguyên Nguyện : “dạ cảm ơn chị”

Ai mà là người Phú Yên rặt hiệu con nai dàng ( vàng ) ngơ ngác, sẽ hiểu được nội dung câu chuyện , đây là nét văn hóa đẹp của người Phú Yên , tình làng nghĩa xóm luôn luôn được tôn quý và trở nên bình dân , cho nên mọi đối đãi đều ít có ranh giới , xong giới luật luôn luôn được hộ trì tốt đẹp.

                        OKLAHOMA   Ngày 27/7/2019

                         THÍCH NGUYÊN NGUYỆN




No comments: