Thursday, June 8, 2017

CHIỀU PHAI (Cao Thị Nguyệt Lãng)




Kính thưa quý thầy cô & các anh chị,
Có lẽ Thukỳ là một trong những đệ tử may mắn được tiếp chuyện với "sư mẫu" Nguyệt Lãng, hiền thê của sư phụ Hoàng Thế Hào.
Điều khá thú vị là, qua phone, khi nghe giọng nói của cô, Thukỳ cứ tưởng là ái nữ của thầy, vì giọng cô thật trong trẻo và nhẹ nhàng, chứ không chói tai như cọp tru, vượng hú của Thukỳ.  
Ngoài giọng nói ngọt ngào, cô Nguyệt Lãng còn thể hiện sự thân thiện, cởi mở và khiêm nhường, dù Thukỳ là học trò của chồng.
Sau khi “năn nỉ”, cô đồng ý tặng cho Thukỳ 3 bài Thơ thuộc loại "độc thi" (Dramatic Monologue) như là những món quà sơ giao, dù rằng Thukỳ được biết cô sống một cuộc đời giống như "ẩn dật" cùng cây cảnh trong một căn nhà thơ mộng bên một bờ hồ để tâm hồn được rong chơi cùng thiên nhiên
Nếu nói về cô chắc khi nào có dịp Thukỳ sẽ viết một bài thật dài mới đủ, vì sau khi thưa chuyện với cô thì trái tim Thukỳ đã bị cô lấy hết phân nửa rồi.  Hôm nay Thukỳ xin giới thiệu đến quý thầy cô và các anh chị bài thơ “Chiều Phai” của cô để thấy lời thơ trong sáng nhẹ nhàng, mơ hồ và êm ái như cuộc đời êm đềm trầm lặng của cô.
Trân trọng,
Thukỳ.



CHIỀU PHAI
cao thị nguyệt lãng

Buổi chiều, anh trở về
từ một nơi nào đó.
Gương mặt nhạt mờ xa vắng
Anh ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ đỏ,
lay thức hạt bụi
bay lên tấm áo
… thời gian.
Buổi chiều, nắng lại về rực rỡ.
Con phố, hàng cây
đẫm mưa ngày hôm trước
vội vàng lau khô ngấn lệ trần gian.
Ngỡ là bình minh,
anh hân hoan ra đón.
Ôi, chỉ là ngày tàn cùng dòng nắng phai.

Buổi chiều.
Đôi khi êm đềm lắm!
Có mây nõn như tơ
Có gió bay rất thoảng, rất vu vơ
Chim bay lẻ thả tiếng buồn chậm rãi..
Hương bếp đậm đà bên lối xóm
đưa anh về...
góc bếp năm xưa!
Chiều. Chiều thật rồi..
Hiên vắng nhà ai
đợi vầng trăng khuyết.
Ngổn ngang còn đó ước vọng xanh...





Post a Comment