Thursday, June 22, 2017

DUYÊN NỢ (Diệp Thế Hùng)






Trong cuộc đời, nhiều người trong chúng ta sống một cuộc đời phẳng lặng với tình yêu gia đình, công việc, và những sở thích cá nhân.  Cuộc đời êm đềm trôi qua với ngày tháng như nước của một dòng sông dài lặng lẽ. Nhiều người sẽ sống suốt cuộc đời như dòng sông êm trôi.  Nhưng cũng có một số trường hợp bỗng nhiên có một người nào đó bước vào làm giao động cuộc sống phẳng lặng ấy.  Người trong cuộc bỗng nhiên khám phá ra là mình có một khao khát chìm sâu trong lòng mà không biết, hay không hề nghĩ tới. Tình yêu có thể xảy ra một ngày nào đó làm giao động mặt nước con sông. Chúng ta không thể giải thích bằng những lý luận từ xưa, như là sự thiếu trung thành với người tình từ trước, hoặc là người gặp một tình yêu như thế là người có con tim nhiều ngăn, nên có thể yêu nhiều người.  Tất cả những cái suy nghĩ đó không biết có giá trị hoàn toàn hay không.  Cái mà chúng ta chắc chắn, nếu chúng ta nằm trong trường hợp ấy, chúng ta không yêu bằng một nửa con tim. Tác giả của bài thơ dưới đây nghĩ là tình yêu mới là một lớp mới phủ lên lớp cũ của con tim.  Có thể là lớp này không vững chắc, và một ngày lớp cũ sẽ vượt ra ngoài trở lại.  Không ai có thể coi nhẹ, hay khinh bỉ một tình yêu thành thật.  Hy vọng là chúng ta sẽ chấp nhận sự biến đổi của tình yêu trong đời chúng ta.

Thi sĩ làm thơ từ một ý thơ, không cần thiết là từ cuộc đời của tác giả. Mọi trùng hợp với thực tế, về một sự kiện hay về một miêu tả hình dáng của một người, là những sự ngẫu nhiên, ngoài ý muốn của tác giả.

Diệp Thế Hùng.


DUYÊN NỢ

Không biết từ đâu em đến đây

Như nàng tiên nữ hiện trên mây

Mắt nhung, tóc xỏa, vành môi thắm

Em chiếm tim anh tự phút này



Em đến đây rồi anh ngất ngây

Hồn đang phẳng lặng bỗng như say

Một nửa đời anh tình lạc lẻo

Không biết nửa kia có vẹn đầy?



Em biết từ khi em đến đây

Cuộc tình nở nhụy, cuộc tình say

Gặp em có phải là duyên nợ?

Có phải nợ duyên của kiếp này?



Diệp Thế Hùng.


Post a Comment