THÔNG BÁO

Wednesday, May 29, 2019

NỚI VỚI CON -& TÌNH CHA (NGUỒN PHÚ YÊN)




Cho dù đã cố gắng làm đủ mọi cách chạy chữa hết các bệnh viện, từ trung ương đến địa phương......, nhưng ông bố trẻ vẫn phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã là cô con gái mới hơn 2 tuổi của mình sắp phải lìa xa thế giới này rồi.....
( cháu mắc bệnh tan máu bẩm sinh, từ lúc 2 tháng tuổi) 

Khi biết con mình lâm trọng bệnh, không thể cứu chữa được nữa, anh đã tự tay đào một nấm mồ rồi cho cô con gái 2 tuổi của mình nằm vào trong đó "chơi".

Mục đích của người đàn ông này là nhằm giúp cho cô con gái nhỏ bệnh tật của mình có thể dần dần thích nghi với sự cô đơn, lạnh lẽo ở bên dưới 3 tấc đất. 

Mặc dù vô cùng đau khổ, nhưng anh không thể không đối mặt với hiện thực tàn khốc: con gái anh sắp phải lìa xa cõi đời này để đi tới một thế giới không đau đớn, không buồn khổ
Đây là câu chuyện có thật 100%
Thấm đậm tình người, tình phụ tử, tính nhân văn, sâu sắc, tính triết lý, giáo dục cao.....
Cũng chỉ muốn chia sẻ một khía cạnh nhỏ, trong cách làm người
.......................
NÓI VỚI CON

Cũng muốn lắm, cho con bằng bè bạn
Được làm người, có tình Mẹ tình Cha
Sao ông Trời lỡ bắt... phải chia xa
Thân nhỏ bé, làm gì mà không lạnh....
Cố lên nhé... Không còn Cha bên cạnh
Hãy quen dần với trống trải cô đơn
Hơi ẩm trùm, có lạnh lắm không con
Mỗi nhát cuốc, Cha đứt từng khúc ruột
Cố lên nhé... Dù không còn vú Mẹ
Không có ai cùng nói chuyện bi bô
" chơi " một mình... có buồn lắm không con
Mẹ thờ thẫn, gọi con trong ký ức
Cố lên nhé... Đừng trách Cha Mẹ nữa
Mong kiếp sau, lại được bế bồng con
Duyên kiếp này..... có lẽ đã không tròn
Trách số phận, ngăn chia tình phụ tử....

TÌNH CHA

Chắc có lẽ chẳng còn nhiều ngày nữa
Cha không còn được nói chuyện cùng con
Hãy quen dần với giá lạnh, cô đơn
Khi Cha Mẹ không còn bên con nữa
Dưới suối vàng, đâu còn ai nũng nịu
Ai bón cơm, ai pha sữa cho con
Ai hát ru, cho giấc ngủ say tròn
Quần Áo bẩn, ai giúp con thay giặt
Là Cha Mẹ, cũng mong con khôn lớn
Cũng mong con lên tấm lên người
Được học hành lễ nghĩa hẳn hoi
Trách con tạo... Xoay vần nên nông nỗi
Đừng khóc nhé, hãy cố quen hơi đất
Đừng trách Cha, thiếu trách nhiệm nuôi con
Kiếp nhân sinh, ai chẳng muốn vuông tròn
Nỗi bất hạnh, sao mình con gánh chịu...???

Nguồn : Người Phú Yên


No comments: