THÔNG BÁO SỐ 1

ĐẠI HỘI 9 “THUYỀN VIỄN XỨ”: THÔNG BÁO SỐ 1

(Xin bấm vào những chữ trên để xem chi tiết)

Wednesday, March 21, 2018

CHUYỆN CÔ BÉ NGƯỜI "LÙN" VÀ ÔNG VIỆT KIỀU MỸ TỐT BỤNG (Tr.N)



Đã 28 tuổi nhưng Dung cao chưa đầy 70 cm. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

THÁI NGUYÊN, Việt Nam (NV) – Từ thông tin của một ông là Việt kiều Mỹ, qua một người bạn ở Sài Gòn, phóng viên báo Tuổi Trẻ mới biết được câu chuyện của cô gái “người lùn,” ở thị trấn Hùng Sơn, huyện Đại Từ đầy thương cảm.

Tình cờ nhìn thấy hình ảnh của chị Đỗ Thị Dung (28 tuổi) trên mạng xã hội, ông Việt kiều Mỹ (không muốn nêu tên) đã “mất ăn mất ngủ” và tìm mọi cách liên lạc với người thân ở miền Nam nhờ tìm đầu mối ở miền Bắc tìm kiếm thông tin về hoàn cảnh gia đình của chị Dung.

Như mối cơ duyên, không chỉ đồng cảm với hoàn cảnh gia đình, nhiều lúc ông Việt kiều Mỹ nấc nghẹn trong điện thoại khi nhắc đến chị Dung.

Rồi dù cách xa Việt Nam đến nửa vòng trái đất, múi giờ lệch nhau… nhưng ông vẫn “canh” chọn thời điểm thích hợp để gọi điện cho người bạn, rồi phóng viên và sau này điện thoại qua hàng xóm nói chuyện và động viên mẹ của chị Dung.

Thời điểm trước Tết Nguyên Đán, ông Việt kiều Mỹ không có máu mủ ruột rà, chưa một lần gặp mặt gia đình chị Dung đã thông qua báo Tuổi Trẻ chuyển một khoản tiền hỗ trợ để gia đình chị Dung sửa sang nhà cửa…

“Trước mắt phải làm ngay cái cửa rào để cô bé không bị bọn trẻ nghịch phá lấy mất đồ chơi,” ông lo lắng dặn tới dặn lui.
“Nhìn bé Dung cười, tôi mãn nguyện lắm,” người đàn ông đã ngoài 70 tuổi chia sẻ và nói giờ chỉ mong sự san sẻ của cộng đồng để cuộc sống của cô và mẹ bớt cơ cực phần nào.

Chỉ cô gái “người lùn” Đỗ Thị Dung, đang lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế đòn hướng mắt ra phía cổng nhà, bà Trần Thị Nguyễn (gần 60 tuổi), nói: “Dung nhà tôi đó, năm nay 28 tuổi rồi,” khóe mắt người mẹ đỏ hoe, “mấy năm trước nó còn sang nhà hàng xóm chơi không chịu về, giờ sức khỏe yếu rồi, không đi được nữa.”

Thoạt nhìn, ai nấy đều giật mình nếu không được người mẹ giới thiệu về cô con gái thứ hai đã 28 tuổi, bởi chị Dung cao chưa đầy 70cm, nặng khoảng 13kg. Phần đầu phình to, tay chân như một đứa trẻ, chỉ có da mặt nhăn nheo lộ rõ tuổi tác.
 
Dung lẫm chẫm bước đi từng bước. Cô phải men theo bờ tường hay mép giường, mép tủ mới đi vững. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Chị Dung rất khó khăn trong việc đi lại, lẫm chẫm tập đi từng bước như một đứa trẻ và ngã dúi dụi nếu không có điểm tựa. Đi được mấy bước, chị lại thở hổn hển vì mệt nhọc.

Do mang hình hài một đứa trẻ, chị Dung chưa một lần được đến trường. “Nó biết hết đó, nó xấu hổ vì bị mấy đứa trẻ trêu chọc. Hồi bé có trường mẫu giáo gần nhà, tôi cho nó đi học nhưng nó không chịu,” bà Nguyễn bộc bạch.

Bà Nguyễn xót xa nhớ lại, lúc 6 tháng sau sinh, bà bế con gái đi chích ngừa lao, nhưng về nhà cô bé bị sốt cao và nổi hạch ở nách. Hạch to dần, sau một năm rưỡi thì tự vỡ ra và sưng tấy. Cũng từ đó, chị Dung không thể lớn.

Vợ chồng bà Nguyễn bồng bế con đi mấy bệnh viện gần nhà để khám thì bác sĩ chẩn đoán con gái bà mắc chứng não úng thủy. Không có tiền chữa trị ở bệnh viện lớn, vợ chồng bà đành ôm con về nhà mong chờ một phép màu. “Mấy chục năm qua không ốm nặng đến mức phải đi viện, có đau bụng thì xức chút dầu gió là con khỏe ngay. Vậy mà nay con chỉ ngồi vậy thôi, ‘không chịu’ đi nữa,” bà kể với báo Tuổi Trẻ.

Hai năm trước, chồng bà gặp tai nạn giao thông qua đời. Đúng 12 giờ đêm, người dân mang ông về, chị Dung đang ngủ thảng thốt tỉnh dậy kêu: “Bố, bố ơi, dậy đi.” Người mẹ bật khóc kể, cũng từ ngày bố mất chị cứ giữ khư khư khăn tang của bố bên mình.

Mới đây, chiếc khăn tang cùng “chiếc túi thần kỳ” của Dung bị bọn trẻ trong làng lấy mất, cũng từ đó cô cũng không còn cười như trước nữa. Bởi mỗi ngày, niềm vui của chị gói gọn trong “chiếc túi thần kỳ.” Dung cười khúc khích, thò tay vào túi bóng màu đỏ khoe: “giấy… giấy,” “bim… bim,” “dép đẹp… đẹp.” Chị cũng thích nghe con chó giữ nhà sủa inh tai, thích nô đùa với đứa cháu và xem tivi.

Nhìn con gái nhỏ bé chẳng bằng đứa trẻ lên ba, bà Nguyễn bật khóc: “Tôi làm sao vui được nữa, lúc nào cũng mong con lớn mà chẳng được. Người ta có khuyên nên mang con đi chữa, nhưng giờ nó nhiều tuổi rồi, tôi cũng chẳng có điều kiện để cho con đi chữa nữa. Biết lấy tiền đâu ra. Thôi, số Trời đã định cho con vậy rồi, biết sao.”

Từ ngày chồng mất, một tay bà Nguyễn làm 4 sào ruộng, trồng lúa, trồng rau nuôi nấng ba đứa con còn nhỏ dại mà đứa nào cũng bệnh tật. “Gia đình không còn hy vọng gì, chỉ mong có các nhà từ thiện, các bác sĩ làm xét nghiệm thì may ra bắt được bệnh,” ông Vũ Văn Chính, một người hàng xóm nói.

Nói với báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Nam Tiến, chủ tịch thị trấn Hùng Sơn, cho biết chị Đỗ Thị Dung thuộc diện khuyết tật đặc biệt nặng về hệ thần kinh và vận động, nhận hỗ trợ theo quy định của nhà nước 540,000 đồng/tháng và 270,000 đồng/tháng cho người chăm sóc. Do gia đình quá nghèo nên trước có đưa đi khám nhưng chỉ đi ở huyện, không có kiểm tra, xét nghiệm để tìm hiểu nguyên nhân bệnh lý. (Tr.N)

Post a Comment