Thursday, May 17, 2018

VAI GẦY CỦA MẸ (NGUYÊN ĐẠT)



Happy Mother’s Day
Kính nhớ và biết ơn các bậc Hiền Mẫu

Vai Gầy Của Mẹ
Nguyên Đạt

-Trinh ơi! Vào đây mẹ nhờ chút.
Đang đấu ô-quang với mấy nhỏ ở trước cổng tới hồi bất phân thắng bại, nghe tiếng mẹ gọi, Trinh "dạ" một tiếng rõ to rồi cáo lỗi với bạn bè, uể oải bước vào nhà.
-Con ra chợ mua mấy ký đậu nành về để mẹ ngâm nước, xay nhuyễn, kịp nấu tàu hủ bán xuất chiều.

Buộc lòng phải bỏ dở cuộc chơi, Trinh ấm ức, phụng phịu cầm tiền chạy u đi mua, Mải mơ mộng, Trinh vấp phải cục đá ngã sóng soài ra đường, bịch đậu rơi xuống đất tung tóe khắp nơi. Cô hốt hoảng lồm cồm chổi dậy, lui cui nhặt nhạnh từng hạt mà rơm rớm nước mắt, phần lo bị mẹ mắng, phần khác sợ mấy nhỏ bạn bắt gặp chọc quê.
Và quả nhiên, điều cô lo sợ đã tới. Nhưng, thay vì chọc quê, mấy nhỏ bạn liền mau mắn bỏ cặp ùa tới, xúm vào mỗi người một tay giúp Trinh nhặt đậu, chỉ nháy mắt là xong ngay. Cầm bịch đậu, Trinh cứ lí nhí cám ơn mãi, bạn nào thấy vậy cũng phẩy tay cười vui vẻ: "Không có chi". Trinh xấu hổ nghĩ bụng. Ồ. Vậy mà mình cứ lo hão, sợ bạn chọc quê.
***
Nhà Trinh nghèo, ba mất sớm, mẹ làm tất bật từ sáng đến tối mới nuôi nổi gia đình gồm bốn miệng ăn. Bà con lối xóm thấy vậy thương tình chỉ cho mẹ cách nấu tàu hủ gánh đi bán dạo.

Lần nấu đầu tiên, cả nhà phải ăn tàu hủ thay cơm vì mẹ nấu không đúng cách. Cùng hoàn cảnh với nhau, nên cả xóm lao động nghèo ủng hộ gánh tàu hủ của mẹ. Thấy bán đắt, mẹ nấu một ngày hai gánh, sáng bán ở trường học, chiều bán dạo quanh xóm. Số tiền lời ít ỏi từ gánh tàu hủ cũng tạm đủ để mẹ lo cái ăn, cái mặc cho gia đình. Không những thế, chị em Trinh còn được đi học. Bữa cơm thường chỉ có dưa cà với nước tương hay sang hơn là những con cá khô mặn chát, chị em Trinh vẫn ăn ngon lành. Ơn trời, đứa nào cũng lớn nhanh khỏe mạnh.

Trinh học giỏi nhất lớp, năm nào cũng được lên bục danh dự nhận phần thưởng. Ở trường, lũ bạn của Trinh rất mê gánh tàu hủ của mẹ, vì mẹ bán rẻ lại đôi khi còn cho chúng thiếu nợ. Lần nào cũng vậy, mẹ múc cho Trinh một chén đầy vun, bỏ vào những nhát gừng mỏng dính cay xè, ăn đến đâu ấm lòng tới đó.

Mỗi buổi học, Trinh cứ nhấp nhỏm trông nhanh ra để được về với mẹ. Mẹ gánh đi trước, bước thấp bước cao, cô mang cặp-táp lon ton chạy theo sau. Thỉnh thoảng mẹ đi chậm lại chờ, cô thấy thế vui lắm.

Chị Hai chuyển cấp, trường xa trên mười cây số, chiếc xe đạp duy nhất trong nhà được nhường cho chị, Trinh cũng vừa qua bậc tiểu học, đổi trường khác nhưng học gần hơn nên đi bộ. Mấy chị em lớn dần, mẹ vẫn tần tảo với gánh tàu hủ lại có thêm nghề rang đậu phụng, gói hạt dưa bỏ mối cho trường học. Ngoài giờ học, chị em Trinh khằn bao bì phụ mẹ. Chị Hai hiếu thảo, biết nghĩ hơn. Đi học về gặp mẹ gánh giữa đường là chị đưa xe cho mẹ về trước, chị gánh về sau, bỏ ngoài tai lời chọc ghẹo của bạn bè.

Trinh không được như chị, tuy thương mẹ nhọc nhằn nhưng đôi lúc có cảm giác xấu hổ khi găp mẹ ở ngoài đường. Trinh nhớ có lần mẹ gánh tàu hủ dừng trước trường, cố ý chờ cô ra để đưa cho mấy cái bánh ít, nhưng lúc theo các bạn ùa ra cổng, thấy mẹ ngồi chờ với gánh tàu hủ, mặc cho bạn bè kéo tới ăn tàu hủ của bà, Trinh giả bộ như không thấy, lảng ra xa rồi vùng vằng bỏ vào lớp lánh mặt. Thỉnh thoảng mẹ tới đón, Trinh luôn bảo mẹ đứng ở một góc xa chờ mình, cô mặc cảm, sợ bạn bè khinh thường khi thấy bà với bộ áo quần không mấy lành lặn trong khi bố mẹ bạn bè xung quanh đều đi trên những chiếc xe đời mới, áo quần láng lẩy tinh tươm. 

Hôm trời mưa to, vì sợ con bị ướt nên mẹ tới gần chỗ Trinh đứng. Trước mặt bạn bè cô đã không dám nhận mẹ mà lầm lủi bỏ đi một nước. Mẹ biết ý phải lẳng lặng bước theo sau suốt cả chặng đường dài. Lúc đó chắc mẹ cũng rất buồn nhưng có lẽ vì thương con, bà không nỡ nói ra.
***
Nhờ được bảo bọc trong vòng tay hòa ái của mẹ, từ trước tới nay chị em Trinh cứ thế hồn nhiên lớn lên, tâm tư  không chút gì vướng bận. Cảnh nhà nghèo, Trinh cũng học được từ mẹ đôi chút quán xuyến đảm đang nhưng phải tội, cô thường qúa ham vui mà quên đi lời mẹ dặn. Mỗi khi giận con, mẹ chỉ lặng lẽ cặm cụi làm việc hoặc âm thầm ngồi khóc một mình mà mãi sau này Trinh mới biết; đôi lúc cô cũng tỏ ra ân hận nhưng sau đó rồi vẫn chứng nào tật ấy và hình như chưa bao giờ biết nói một lời khôn khéo để xoa dịu nỗi niềm khổ đau của mẹ. Với Trinh thuở ấy, chỉ nhớ đến mẹ khi nào bụng thấy đói hoặc cần ít tiền mua quà, sắm sửa vài món đồ chơi… vv…

Không ít lần Trinh đã nhận những bộ áo quần mới sạch sẽ tinh tươm với vẻ mặt tỉnh bơ, không cần tự hỏi trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, mẹ đã vất vả chạy vạy thế nào cho con cái được đầy đủ sướng vui. Nhiều đêm khuya vắng, chị em Trinh bất chợt giật mình thức giấc, trong tấm chăn ấm nhìn ra thấy mẹ vẫn còn lọc cọc cắt, may dưới ánh đèn mờ tối để rồi cuối tuần chị em Trinh lại được diện bộ cánh đẹp đẽ cho bằng vai thẳng lứa với bè bạn. Tình thực lúc đó cô thấy rưng rưng cảm động, tỏ ý hàm ơn mẹ, nhưng đó cũng chỉ như là một làn gió nhẹ thoảng qua.

Hôm nào, nhân mùa báo hiếu cùng mẹ đi dự lễ Vu Lan lên chùa cúng Phật, mẹ ngắt một bông hồng cài vào ngực áo Trinh với nụ cười rạng rỡ, cô bạn thân đang tháp tùng cũng tự ngắt một bông hồng trắng cài cho mình rồi len lén rút khăn tay chùi nước mắt.
Trinh ngạc nhiên hỏi:
-Này. Sao bạn "mít ướt" thế?
Người bạn nhìn cô từ tốn phân trần:
-Mình nhớ mẹ nên mới chảy nước mắt. Còn bạn? Bạn có cảm thấy hạnh phúc bởi còn có mẹ trên đời hay không?
Trinh nhớ là ngay khi đó cô đã quá đỗi ngạc nhiên, và đứng ngớ người ra nhìn bạn. Bây giờ thì Trinh đã hiểu, lòng thầm bùi ngùi xúc động với hoàn cảnh của bạn ấy. Không có mẹ ở bên đời chắc bạn í cảm thấy cô đơn lắm; còn mình, có mẹ để được thương yêu, lo cho bữa ăn hằng ngày được no cơm, ấm cật, lo đóng tiền đi học, nhắc nhủ khuyên răn, theo mỗi bước chân con trên mỗi chặng đường đời. Vậy mà…
Bất giác, cô cất tiếng khe khẽ hát:
“Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày
Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai
Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại
Cầu mong con mình có một ngày mai”…

Có một chút gì trong ca từ làm nhói buốt tâm tư khiến cô dấy lên nỗi niềm ân hận. Ôi! Mình quả là con bé vô tâm, dường như chưa bao giờ để ý đến tình cảm riêng tư của mẹ để có lấy một lời vỗ về an ủi, ủi an. Bỗng dưng những thái độ cư xử có phần không phải đối với mẹ lâu nay hiện rõ mồn một trong trí nhớ Trinh. Cô muốn chạy bay đến với mẹ: “Con xin lỗi mẹ vì tất cả. Con thật ngu ngốc khi mặc cảm trước những điều tầm thường mà không biết quý trọng cái gia tài mình đang được hưởng. Đó là tình cảm bao la như biển như trời của mẹ. Mẹ ơi, mẹ hãy tha thứ cho con mẹ nhé! Mẹ… nhé”!!
      

Post a Comment