Thursday, April 12, 2018

MÃ LAI Á HAY MẢ ĐÁ? (Thukỳ)

MÃ LAI Á HAY MẢ ĐÁ

Thay lời giới thiệu:

Được sự khuyến khích của người thân yêu, Thukỳ muốn ghi lại những mảnh nhỏ của chính cuộc đời mình đã trải qua trong 5 năm trời sóng gió (75-80) để gom lại thành một đoạn đời dĩ vãng không mấy diễm phúc, nhưng đó là kinh nghiệm cho bản thân, như những câu danh ngôn mà Thukỳ đã đọc:

 “Mặt biển bình yên không thể tạo nên một thủy thủ giỏi”
Và “Tôi mạnh mẽ vì đã trải qua nhiều khó khăn, sáng suốt vì đã mắc nhiều sai lầm, và luôn vui vẻ vì đã trải nghiệm nhiều điều phiền muộn”.

Khi 30 tháng 4/1075 đến thì Thukỳ vừa sinh đứa con đầu lòng cháu Duy Cường 1 tháng, lúc đó ông xã là Nguyễn Thế Sáng, cựu Phó Quận Trưởng Sơn Hòa, Trưởng ty Nội An, Trưởng Trung Tâm Chuẩn Chi Tuy Hòa, Phú Yên… đi “cải tạo” và ra tận miền Bắc gần 10 năm.

Một mình ở nhà sống với gia đình bên chồng và con nhỏ, cũng bị đưa đi “kinh tế mới” sau đợt kiểm kê và đổi tiền lần đầu, vì gia đình chồng là chủ tiệm vàng Kim Quang ở Gia Định.

Thukỳ muốn giới thiệu qua một tí để quý thầy cô & các anh chị khi đọc những mẩu chuyện nhỏ của Thukỳ kể lại sẽ hiểu hơn trong hoàn cảnh lúc đó, và tại sao Thukỳ phải bươn chải một mình trong hơn 10 năm lận đận.

Nhìn lại đời mình và những gì có được hôm nay Thukỳ thấy vui và hãnh diện với bản thân mình, không quên cám ơn bề trên đã luôn nâng đỡ tinh thần và ban cho sực chịu đựng dẻo dai, và những sự thành công của con cái, bản thân phải chăng là phần thưởng mà ơn trên đã ban cho.

Mong tất cả các bạn đang gặp phải khó khăn cũng cố gắng vươn lên, sống thật đẹp và hy vọng vào tương lai tốt đẹp hơn.

Thukỳ.

*****
Tôi nhớ vào khoảng năm 1976, sau đợt kiểm kê đánh tư sản, và đổi tiền mới, gia đình chồng tôi phải chạy về vùng quê Cờ Đỏ (Cần Thơ) có người bác chồng làm Linh Mục ở đó, một nơi xa xôi hẻo lánh để trốn cái dĩ vãng không mấy tốt đẹp của gia đình chồng tôi là chủ tiệm vàng, 3 con trai đều đi “cải tạo”, còn lại mẹ già với 3 đứa con dâu kéo về chung sống, cùng một đàn cháu nội 9 đứa!  

Có cha nhưng thành không cha?  Mấy chị em dâu toàn là “ăn trắng mặc trơn” không quen cực khổ, tiền bạc chẳng còn... cuối cùng phải cố mà sống, không biết làm ruộng, phải tìm cách buôn bán vớ vẩn để sống qua ngày và lo cho con cái.

Sau 3 năm lận đận tin chồng thì như cá biệt tăm, ngày về chẳng còn chút gì hy vọng, phong trào vượt biên nổi lên rất nhiều, dù lúc đó bao nhiêu nguy hiểm như hải tặc Thái Lan, cướp của, hãm hiếp, bắt cóc … Tôi bất chấp vì khổ đau đến tận cuộc đời không còn lựa chọn nào hơn, mẹ chồng tôi cho phép tôi dẫn con đi để lo tương lai cho cháu của bà, và tự nhủ thầm như con trai bà đã chết hoặc ngày về không bao giờ đến.

Sau khi thỏa thuận với người môi giới tín nhiệm, lúc đó đi vượt biên số vàng rất cao vì phải lo cho bãi, tôi bế con với ít quần áo và chút tiền đi xuống Rạch Giá, biết bao lo âu, vì đây là lần đầu tôi đi đến vùng này. Chuyến đi này dự trù sẽ đưa chúng tôi đến Mả Lai (họ nói sao nghe vậy chứ biết đời trôi dạt về đâu?)

Đến bến xe, có người đón 2 mẹ con về chỗ chứa người vượt biên, là nơi có khoảng 50-60 người, đa số là người lớn nhiều, vì ít ai muốn mang con nít sợ bị bể; vì vậy, tôi phải năn nỉ mãi họ mới cho con tôi đi với 5 cây vàng, như người lớn.  Khi ở trong căn nhà này họ giới thiệu với chúng tôi là vợ chủ tàu cùng gia đình ở đây, vợ tài công cũng ở đó...tạo nên niềm tin thật lớn là không bị gạt gẫm.

Theo thỏa thuận thì chỉ đưa trước mỗi người một cây vàng, số còn lại sẽ đưa đủ khi bước chân lên tàu lớn, và chuyến này rất an toàn vì đi như chính thức.  Giá khá đắt, vì phải lo bãi bến cho công an…

Chúng tôi ở đó được 1 ngày đêm và hằng vài giờ họ đem tin tức vào cho biết diễn biến.  Đến ngày thứ nhì, theo dự định thì tối sẽ xuống tàu, họ bảo không được mang túi xách nhỏ hay mang giầy dép… vì nếu rớt lại sẽ bị lộ đường làm ăn của họ, cứ đi ra tàu tất cả họ sẽ lo chuyển sau.

Nhìn sau bãi là cánh đồng lúa mới cắt, đi chân trần chắc là đau đớn lắm. Mặc dù Cường còn nhỏ, nhưng tôi lo sợ không bồng nổi nó.  May quá, có một anh trông trẻ và còn khỏe, tôi năm nỉ anh bế dùm con tôi.  Nhìn thấy tôi gầy còm vì thiếu dinh dưỡng, anh tội nghiệp bằng lòng giúp, tôi mừng lắm cám ơn anh rối rít.

Cơm tối xong ai cũng hồi hộp vì tí nữa tối trời là sẽ đi ra tàu, bỗng cửa bật mở, chủ tàu và vài người đàn ông nói thật nhỏ vừa đủ cả phòng nghe: “Bị bể rồi, phải lo tiền hối lộ nhanh kẻo không bị bắt hết, tàu đi lấy dầu thì bị công an bắt giữ lại….tất cả bà con với số vàng còn lại phải đưa đủ để lo cho họ, và lấy tàu đi cho kịp đêm nay…”  Đại khái là như thế, không ai nói với ai, mọi người nhìn nhau lo lắng!!! Tôi còn trẻ không biết suy nghĩ ra sao, chờ cho mọi người quyết định, cuối cùng mọi người đều phải lấy vàng đưa đủ cho họ (Rất nhiều người nổi tiếng như vợ của chánh án quân sự SG cùng 2 con gái và con rể là BS, vợ cựu Trung tá …) Trong hoàn cảnh đó thì tôi cũng làm theo họ mà thôi.

Tối đến có lệnh cho ra đi, cứ người sau nhìn người trước mà đi không ai thấy mặt ai nữa, tôi kéo áo đi sau anh chàng bế dùm con cứ đi mãi, sự lo lắng sợ hãi đã quên cả đau đớn vì đi chân trần hay có gì cào vào da thịt.  Đến khi ra giữa cánh đồng họ ra lệnh ngồi xuống, nhìn vào 2 bên làng xóm thỉnh thoảng lóe lên ánh đèn thật buồn mà đến giờ này tôi còn nhớ cảm giác đêm hôm đó, bổng con tôi khóc!  Cả nhóm hết hồn họ chạy lại bịt miệng cháu.  Sau cùng ông BS chích cho cháu thuốc gì chả biết, hay làm gì đó, thì khoảng mấy phút sau cháu ngưng khóc.  Tôi sợ con tôi chết vì không thở được khi họ bịt miệng lại. Nghĩ lại còn xót xa, nhưng biết sao hơn bao nhiêu sinh mạng với những lo âu cùng cực!

Chúng tôi ngồi rạp xuống chờ trong im lặng, mặc sức cho đàn muối đói cắn cũng không hề cảm thấy ngứa đau nữa; ai cũng ráng nín thở chờ lệnh, và mỗi lần nghe tiếng chó sủa là tim mọi người thóp lại, khổ chưa bao giờ bằng giây phút này.  Chẳng biết bao lâu, cho đến khi gần gà gáy sáng, bỗng một người nói nhỏ: “Bà con ơi, mình bị gạt rồi, tìm cách vô lại chứ không thì bị bắt cả đám, nhưng phải đi cách xa từ từ không đi 1 lúc…”

Chúng tôi đâu biết nhà chứa chỗ nào mà vào lại, rồi đi theo họ cuối cùng vào một nghĩa trang cũ toàn mả bằng đá xây.  Tôi là người sợ ma nhất trong cuộc đời, nhưng lúc đó thì ma phải sợ tôi thôi!  Rồi từ từ ai cũng tìm đường ra ngoài để về nhà, chẳng biết những người khác thì sao; riêng tôi, sau khi bồng con lại tôi mò ra khỏi cổng nghĩa trang thì bị họ chặn lại lục xét hết trong người, chỉ còn tí tiền họ cũng lấy hết trước khi chỉ cho tôi ra đường để đi về!

Nếu diễn tả nỗi đớn đau lúc ấy thì đọc 3 ngày chưa hết.  Không biết người điên ra sao, nhưng tôi còn hơn thế nữa. Tôi ẵm con ra đến đường thì trời đã tờ mờ sáng.  Rạch Giá ơi, tôi có biết đó là đâu, đùng một cái có anh công an đạp xe trờ đến, quần áo tôi chắc vừa ướt vừa lấm lem dơ dáy, anh hỏi tôi rất lớn: “Chị đi đâu đây, vượt biên hả?”  Chúa ơi, lúc đó tôi chẳng còn biết tôi là ai, chết hay còn sống. Tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc, tôi nghĩ đến số vàng bị mất, nghĩ đến những ngày trước mặt là chết đói trăm phần; rồi tự dưng tôi lấy lại bình tĩnh và thưa: “Thưa anh tôi nghèo lắm làm gì có tiền đi vượt biên, chồng tôi theo vợ bé nghe nói ở đâu đây tôi đi tìm không gặp, con tôi bệnh tôi phải đi về, anh chỉ dùm tôi đường nào ra bến xe”.  Chắc “ở hiền gặp lành”, nên anh ta nhìn tôi tin ngay, rồi chỉ đường cho tôi đi.  Giờ nghĩ lại tôi còn tạ ơn trời đất.

Không còn 1 xu, mệt đi hết nổi, và nhất là không biết bến xe chỗ nào, nên tôi đứng bên đường đón đại xe vận tải, gặp anh tài xế tốt bụng dừng lại, và thấy tôi khóc thì hiểu ngay, kêu mẹ con tôi leo cầu thang bên hông của cửa xe để lên cái phòng nhỏ trên đầu xe, có cái cửa kéo qua lại, chỉ nằm chứ không ngồi được vì rất thấp, anh dặn khi nào đến trạm kiểm soát anh gõ cái mui xe thì phải nằm yên và kéo cửa lại, khi xe chạy mở ra để thở. Hóa ra, đây là xe chở heo.  Thật đúng đời mình có lúc còn khổ hơn heo.  Anh và lơ xe tốt bụng cho mẹ con ăn khi họ dừng lại mua thức ăn và nước uống…Đến Xa Cảng Miền Tây, anh cho mẹ con xuống; tôi đâu có xu nào trả cho anh, nhưng anh ta hiểu và bảo đừng lo gì, đi về nhà đi, còn cho tôi tiền đi xe nữa.  Dù không biết anh là ai, nhưng tôi âm thầm cầu xin ơn trên trả công bội hậu cho anh, và không dám quên 2 người đàn ông nhân ái.

Mỗi lần gặp lại nhau với vài người quen trong chuyến đi bị gạt ấy, họ hay trêu: “Canh chua Rạch Giá ngon quá, nhưng quá đắt, tới 5 cây 1 tô...”

Tôi cũng cười xòa và đùa lại “Tôi nói với họ là tôi muốn đi Mã Lai Á, nhưng vì nghe không rõ nên họ đưa mẹ con tôi vào mả đá….”

  • Xin xem tiếp những mẫu chuyện nhỏ trong đoạn đời gian truân, Thukỳ sẽ cố viết hằng tuần về chuyện thật đời mình.

Thukỳ.

Post a Comment