Friday, March 31, 2017

XƯA (Phan Minh Châu)




(Tặng chị Bích Ngọc người triển lãm thơ cho chồng tại Nha Trang nhân festival Khánh Hòa 2011 trước khi qua Mỹ) 

Chị ơi! Còn chút tình này
Chỉ riêng với chị những ngày xa quê.
Chị đi rộc rạc bờ tre
Cánh đồng muối mặn
Nắng hoe bỗng gầy.
Dòng sông bỗng nặng đôi vai
Không buồn chở những ngày dài áo, cơm
Chị mang sương khói tâm hồn
Đi khơi ngọn lửa hoàng hôn của chiều.
Bến đời nước chảy liêu xiêu
Có con cá quẫy bao điều đa đoan
Sớm, chiều nửa mảnh trăng tan
Đục, trong sao để dặm ngàn tháng năm.
Chị nay như gỗ hóa trầm
Câu thơ chốn cũ
nằm hong đất người.
Đơm lòng một chút tình vui
Để cho bớt chút
ngậm ngùi đó thôi.
Yêu người. Cho hết… chị ơi
Chị gieo thương xuống khoảng đời rong rêu.
Câu thơ tạc bóng quê nghèo
Ngổn ngang ghềnh, thác gieo neo đất trời
Cầm lòng chị gọi sông ơi
Chỉ nghe xa vọng tiếng người vô tâm
Phan Minh Châu.
Post a Comment