Friday, March 17, 2017

DẪU XA HUẾ NHƯNG VẪN NHÌN THẤY HUẾ (Phan Minh Châu)



Kính thưa quý thầy cô & các anh chị,

Khi nhắc đến Huế…Hình ảnh cô nữ sinh Đồng Khánh duyên dáng dễ thương đã in sâu trong tâm hồn của nhiều người, thêm tà áo tím dịu dàng thật khó quên.

Bài thơ quá cản động của anh Phan Minh Châu “Dẫu Xa Huế Nhưng Vẫn Nhìn Thấy Huế” thật đau buồn anh viết tặng riêng cho người bạn đã ra đi tại cổ thành Quảng Trị.

Thukỳ xin trân trọng giới thiệu đến quý Thầy Cô và các anh chị, chắc rằng ai cũng sẽ rung động thật nhiều trong 2 câu kết của anh, lòng không khỏi ngậm ngùi cho thân phận làm người yêu của lính trong thời binh lửa chiến chinh:

“Phải em tôi một thời yêu áo lính
Khăn sô buồn không nỡ bước sang ngang.”

Trân trọng,
Thukỳ.



 (Viết tặng cho một người lính nằm lại ở
                           cổ thành Quảng Trị)

Dẫu xa Huế nhưng vẫn nhìn thấy Huế
Những tháng năm lửa đạn chảy điên cuồng
Ôi Quảng Trị cổ thành thơm tiếng hát
Tiếng ru hời … còn đó những màu quân
Tôi thương chị, thương anh, thương bầu bạn
Mấy mươi năm vật đổi với sao dời
Anh từ độ lên đường xa đất mẹ
Để Cổ Thành sáng lại tuổi đôi mươi
Ơi Thành Cổ mấy mươi năm rồi nhỉ ?
Tám mốt ngày đêm lửa đạn trập trùng
Anh nằm lại bên kia bờ vĩ tuyến
Chị bên này thương nhúm cỏ quê hương
Tám mốt ngày đêm trời như giông bão
Tiếng đạn gầm xé nát Cổ Thành xưa
Là phận lính giữ giòng ranh Tổ Quốc
Để Cổ Thành sáng mãi với nghìn sau
Đất Quảng Trị từng lưu danh muôn thuở
Tuổi thanh xuân phút chốc hóa anh hùng
Ôi mảnh đất bạn tôi nằm lại đó
Để bốn mùa hoa cỏ vẫn thơm hương
Những năm tháng chưa vương màu áo lính
Bạn tôi yêu nơi ấy rất vô cùng
Cô gái Huế ôm nỗi lòng rất Huế
Đôi mắt buồn năm tháng chảy xa xăm
Bạn nằm xuống nơi cổ thành Quảng Trị
Đường đạn đi không biết tự phương nào
Đôi mắt vẫn hướng về vùng đất mẹ
Nơi có người con gái vẫn hằng mong
Dẫu xa Huế nhưng vẫn nhìn thấy huế
Bước chân ai qua mấy nhịp cầu Tràng
Phải em tôi một thời yêu áo lính
Khăn sô buồn không nỡ bước sang ngang...

PHAN MINH CHÂU
Nha Trang  

Post a Comment