Friday, March 31, 2017

THỜI GIAN (Phan Minh An)




Thời Gian

Ví thử thời gian là vô hạn
Biết cội nguồn ta trở về đâu
Chúa cũng ngậm ngùi trong vấn nạn
Cõi nhân gian nô lệ đến bạc đầu
Còn đâu nữa tự do quyền tuyệt đối
Ban phát cho đời ân sủng muôn phương
Nếu thời gian chỉ là hữu hạn
Có khơi nguồn và tận diệt ngày sau
Thì chúa đã làm gì trong những lúc
(Mà làm gì có những lúc trước thời gian?)
Thế gian chưa tạo khởi buổi đầu
Chúa chắc hẳn lê thê buồn ủ rũ
Chốn hư không tăm tối chẳng thiên hà
Uh mà sao Chúa lại tạo ra ta
Để con Chuá rách thit da, đội vành gai nguyệt quế
Chiụ đóng đinh vác thánh giá cho người
Dẫu người đời là một lũ đười ươi!!!
Loài man dại kiếp thú cầm muôn thuở
Từ độ ấy chốn tinh cầu rạn vỡ
Ta và em đã lỡ một lối về
Biết về đâu trong thế giới u mê?
Sóng hổn độn cuốn theo đời lộn xộn
Ta hạt bụi nào trong tay Chúa
Bỗng cô đơn hóa kiếp Adam
Eva hỡi, chiếc xương sườn ta bé nhỏ
Vườn địa đàng ngạ quỉ rắc tai ương
Em và ta ngàn năm cõi vô thường
Vương víu mãi nợ nhau phần da thịt
Nếm trái cấm, em vấy mầm tội lỗi
Ta u mê đắm đuối dải ngân hà
Dỗi hờn chi thánh nữ của đời ta
Không em sẽ - ta ngàn năm hiu quạnh
Đã đơn độc thuở bình minh giá lạnh
Chúa thương tình (bực mình) ban phát xác thân em 
Quấn quít nhau ngất liệm đóa môi mềm
Da thịt đó vẫn êm đềm rướm máu
Em và ta như hình và chiếc bóng
Xiềng xích mặt trời trói buộc bước chân nhau
Bóng là thực hay chỉ là hư cấu
Xác thân này chôn dấu vạn nỗi đau
Nhỡ một mai em đoa đày hỏa nguc
Hỡi Chúa thánh minh, cho con đến với nàng
Bởi cô lẽ một mình con đếm bước
Cõi thiên đường hạnh phúc sẽ lang thang
Sao chỉ mình nàng chịu cưu mang
Tội tổ tông vốn đã ủ mầm kiếp trước
Chén rượu thơm Chúa lòng lành ban phước
Men đắng cay của thế tuc loài người
Cứ rỉ hoài dòng máu hãy còn tươi
Chùm nho mọng, vết thương tình đang âm ỉ
Rạng rỡ pha lê xác thân em kỳ vĩ
Ta nhỏ nhoi như một kẽ tôi đòi
Linh hồn em là ngọn lửa ma trơi
Thắp leo lét cõi lòng ta tuyệt vọng
Từ cổ tích trăng thu vàng chiếc bóng
Treo bơ vơ hiu quanh giữa tinh cầu!!
Muôn năm dài là những đêm sâu
Vũ trụ vẫn đắm chìm trong tăm tối
Tha nhân hởi hãy nguyện cầu sám hối
Gột rửa linh hồn dù chẳng biết về đâu
Mây viễn du chất ngất vạn nổi sầu
Thuyền viễn xứ úa nhàu trên bến củ!!!
Kẻ tha phương, bên đời cơn mưa lũ
Chiếc lá lìa cành muc rũ dấu chân chim
Trong bơ vơ cứ lầm lủi đi tìm
Hanh phúc ấy, mảnh trăng chìm đáy nuớc
Nhánh tay khô làm sao ta với được
Sương khói đời lãng đãng chốn vô minh

     PHAN MINH AN
     California San Jose

 



 
Post a Comment