Friday, April 28, 2017

ĐÊM CARIBBEAN (Nguyễn Tuyết Lộc)





“Tất cả những bài thơ đó Tuyết Lộc làm dành cho người yêu hiện tại của TL nên rất chân tình, và khi làm bài “Hẹn Hò” là lúc TL bệnh nặng không ăn được trong hai tháng tại Singapore tưởng ‘tiêu’ rồi, và khi đọc lại, TL ngồi khóc một mình. 
Anh đang là giảng viên tiếng Anh tại Đại Học Ngoại Ngữ Sài Gòn, là người từng ‘yêu thầm trộm nhớ’ TL hồi còn là học sinh trung học; nhưng vì nghèo, nên khg dám ngỏ lời. Thật lãng mạn! 
Sau nửa thế kỷ đó, bây giờ chàng ta gặp lại TLvà thố lộ hết tâm tư…
Tình yêu cuối đẹp và nồng ấm hơn đầu đời Thukỳ có nghĩ vậy khg?  Hì hì”

Kính thưa quý thầy cô các anh chị,
Đoạn văn trên là những lời tâm tình mà cô Tuyết Lộc (TL), bạn của Thầy Trần Công Tín, viết riêng cho Thukỳ; nhưng Thukỳ thấy rất hấp dẫn, nên Thukỳ xin phép Cô được mở cái hộp bí mật ra để mọi người cùng chiêm ngưỡng những báu vật ở trong.   

Kính thưa quý thầy cô và các anh chị,   
Hầu như trong thơ, văn, nhạc…nghệ sĩ hay mô tả những chuyện tình dang dở, vì chúng thường được nhiều người yêu thích.

Trong xã hội phong kiến của Việt Nam, gia cảnh rất quan trọng cho tình yêu đôi lứa.  Giống như “Lan và Điệp” hoặc “Romeo & Juliette”, việc “môn đăng hộ đối” là điều kiện tiên quyết. Ông bà ta, từ đông sang tây, hoặc từ bắc xuống nam, đều cho rằng tình yêu không quan trọng; họ quan niệm tình yêu sẽ đến sau hôn nhân.
Cô Tuyết Lộc cũng không ngoại lệ; nhất là gia đình cô thuộc dòng dõi “quý tộc” ở đất “Thần Kinh”; đặc biệt thời học sinh cô lại “đẹp gái, học giỏi, con nhà giầu”, từng làm người mẫu ở tuổi 15; vì thế, có rất nhiều chàng “trồng cây si”, nhưng có mấy ai dám ngỏ lời, vì biết sẽ không bao giờ được gia đình cô chấp nhận.   
Cô từng đi du học Pháp, rồi về lại Việt Nam dạy học, chấp nhận trôi theo dòng đời như nước Sông Hương:

Đêm đêm thức giấc nghẹn ngào,
Hờn anh, em biết hờn sao cho đành.

Sau hơn nửa thế kỷ, cô tình cờ gặp lại  “cố nhân” từng thầm yêu trôm nhớ cô nữ sinh hoa khôi ngày nào;  và dù muộn màng, họ lại yêu nhau hơn Sông Hương – Núi Ngự: lãng mạn và  êm đềm...
Vì công việc, cô như cánh thiên di, qua lại ngoại quốc; còn chàng thì dậm chân tại chỗ ở một trường đại học. Chuyện tình quá cảm động, quá nồng nàn…
Cùng với bức “tâm thư” nói trên, cô gởi cho Thukỳ nhiều bài thơ, trong đó có “Đêm Caribbean”, mời quý thầy cô và các anh chị cùng thưởng thức, để thấy “lãng mạn” không “tha” cho bất cứ giai tầng nào.

Trân trọng,
Thukỳ.


Đêm Caribbean

1) Em ở đây
Giữa dòng người xa lạ
Đủ mọi ngôn ngữ
Đủ mọi màu da
Người ta đi - Người ta chạy
Người ta vừa đi vừa chạy
Với ánh mắt không hồn
Em bỗng trở thành kẻ mộng du
Cũng vừa chạy vừa đi
Để bắt kịp thời gian
Để sống cùng tốc độ
Chỉ cách nhau hai giờ bay
Mà sao muôn trùng khác biệt
Em bơ vơ - Bơ vơ

2) Đêm Caribbean
Mới hôm qua trăng vằng vặc mười lăm
Lăn tăn trên sóng bạc
Em nức nở nhớ anh
Bỗng hôm nay biển động
Mưa xối xả điên cuồng
Gió rú gào giận dữ
Trong vòng vây sấm sét
Em hoảng loạn – Hoảng loạn

3) Em thích nằm đây
Cuộn mình trong bóng tối
Cần hơi ấm từ bờ ngực rộng anh
Cần vòng tay dịu dàng ve vuốt
Cần môi hôn
Cả sợi râu mới nhú làm em nhột nhạt
Cùng tiếng thì thầm rất sex bên tai …
Và tin nhắn – Ôi những tin nhắn
Như giọt sérum chuyền sức sống
Vỗ về em trong suốt giấc mơ
Em cần anh – Cần anh

4) Hãy ôm em
Hãy siết chặt em
Đừng để em một mình
Không anh
Em chỉ là một đứa trẻ cô đơn
Bị bỏ rơi
Trên sân ga cuộc đời

Please hold me
Hold me, My love!
Nguyễn Tuyết Lộc.



Post a Comment