Wednesday, September 29, 2021

LỜI MẸ DẶN (PHÙNG QUÁN)

 

 

Mẹ Dặn

PHÙNG QUÁN

 

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

 

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ

Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

 

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

- Con ơi -

trước khi nhắm mắt

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.

 

- Mẹ ơi, chân thật là gì?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

Con ơi một người chân thật

Thấy vui muốn cười cứ cười

Thấy buồn muốn khóc là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét.

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

     Giấy bút tôi ai cướp giật đi,
Tôi dùng dao khắc thơ trên đá
(Tranh Đàm Lê)

Từ ấy người lớn hỏi tôi:

- Bé ơi, bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

- Bé yêu những người chân thật.

Người lớn nhìn tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không! Những lời dặn đó

In vào trí óc của tôi

Như trang giấy trắng tuyệt vời

In lên vết son đỏ chói.

 

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

Đứa bé mồ côi thành nhà văn

Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

Vẫn nguyên vẹn mầu son chói đỏ.

 

Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

Đi trọn đời trên con đường chân thật.

 

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét.

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

 

Tôi muốn làm nhà văn chân thật

chân thật trọn đời

Đường mật công danh

không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Trích báo Văn số 21 ra ngày 27-9-57

====================

Gởi các bạn bài thơ rất thấm.

Vì bài thơ này mà thi sĩ bị tù, bi day ra Côn đảo...rất tội nghiệp..



Phùng Quán (19321995) là một nhà văn, nhà thơ Việt Nam

Tác phẩm đầu tay Vượt Côn Đảo của ông được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1955. Về quá trình viết tác phẩm này, trong di cảo hồi ký "Tôi đã trở thành nhà văn như thế nào" do Nhà xuất bản Văn Nghệ thành phố Hồ Chí Minh xuất bản năm 2007, ông kể nhiều chi tiết rất thú vị về sự ngẫu nhiên và tình cờ đưa ông từ một người lính trở thành một nhà văn và những biến cố phải gánh chịu nhưng với giọng kể rất hóm hỉnh, không một chút trách móc hay thù hận. Không lâu sau đó, Phùng Quán tham gia phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm bằng hai bài thơ "Lời mẹ dặn" và "Chống tham ô lãng phí" (1957). Khi phong trào này chấm dứt dưới tác động của nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Phùng Quán bị kỷ luật, ra khỏi quân đội, sau đó mất đi tư cách hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và phải đi lao động thực tế ở nhiều nơi.



===============CMTS:

 

P.Q sinh 1/1932 ở xã Thuỷ Dương,huyện Hương Thuỷ,tỉnh Thừa Thiên-Huế;mất lúc 14 giờ 30 phút ngày 22/1/1995 tai nhà riêng ở khu tập thể Trường PTTH Chu Văn An(Vợ P.Q dạy học ở đó)-Số 10Thuy Khuê,Ba đình,Hànoi.An táng tại nghĩa trang thôn Kiều Mai,xã Phú Diễn,huyện Từ Liêm,Hànoi.


  Thế là hết!chàng thần đồng tội nghiệp
  Một tài thơ sớm gió táp mưa sa
  Cái anh chàng dám nghe "Lời Mẹ dặn"
  Sớm biết hôn làm phật ý ông bà.
  Thế là hết!Con người thơ như nhất
  Hiểu lẽ Đời cặm cụi Viết dâng Đời
  Nhớ "Tuổi thơ" có một thời "dữ dội"
  Sống hết mình vì Huế,Huế yêu ơi !
  Thế là hết !Ôi chàng Thi sĩ trẻ
  Cứ như Gaverot rất hồn nhiên
  Và như thể Pavel...luôn mới mẻ
  Một hồn thơ dành cho tuổi thanh niên
       Hànoi 24-1-1995
     Nguyễn Khôi -Kính viếng



Trong tuyển tập "THƠ-thi đàn thứ bảy' tập 4,nxb Hội Nhà Văn-2010 trang 56 có in bài thơ:
  NHỚ PHÙNG QUÁN
    Nhân kỷ niệm 15 năm
   ngày mất nhà thơ Phùng Quán
     22-1-1995-22-1-2009



===============
Thế là hết-Chàng thần đồng tội nghiệp
Một tài hoa sơm gió táp mưa sa
Rất yêu Mẹ sao quên "lời mẹ dặn"
Sớm biết "Hôn" làm phật ý ông bà ?
Thế là hết-một đứa con của Huế
Hiểu lẽ đời-cặm cụi"viết dâng đời"
Nhớ "tuổi thơ" có một thời "dữ dội"
Sống hết mình vì Huế,Huế yêu ơi !
Thế là hết-một tài năng lận đận
Trót sinh ra-chẳng đúng thế đúng thời
Mười lăm năm-một nén hương tưởng niệm
Hồn thơ ông còn đọng mãi trong tôi.
               20-1-2009
             Vương Trọng Chi (sinh 1939)




No comments: