THÔNG BÁO

Wednesday, March 20, 2019

CHUYỆN ĐỜI XƯA VÀ NAY- PHẦN 6 (NGUYỄN T. BẠCH TUYẾT)


CHUYỆN ĐỜI XƯA VÀ NAY


Chúng tôi quen và biết nhau vỏn vẹn chỉ có 3 tháng rưỡi, anh viện đủ lý do để xin hai GĐ cho cưới gấp.  Sau khi kết hôn tôi nghỉ việc theo anh sống qua một số tỉnh miền Nam, nếm đủ mùi nguy hiểm của chiến tranh.  Sống với nhau được 4 năm rưỡi, rồi tôi trở thành góa phụ, đứa con duy nhất của chúng tôi được 20 tháng tuổi.  Sau khi chồng chết tôi vẫn tiếp tục ở với GĐ anh, lúc này nhà chỉ có má anh, bà cô chồng, cô cháu giúp việc, con gái tôi và tôi.

Một hôm ngồi xem báo thấy Ngân Hàng Phát Triển Nông Nghiệp Trung Ương cần tuyển nhân viên đi phục vụ trên toàn quốc, điều kiện có tú tài 2 hoặc đại học.  Tôi nộp đơn xin việc, được tuyển dụng và phải đi học chuyên môn ngân hàng ở Sài Gòn, trong thời gian đi học được hưởng lương, khóa này chỉ có 36 người.  Tôi vào SG học và ở nội trú, mãn khóa tôi xin nhiệm sở ưu tiên một là Nha Trang (Khánh Hòa ưu tiên hai là Tuy Hòa (Phú yên) nhưng vì nhu cầu tôi được đưa ra làm việc tại Tuy Hòa.
Cháu GiGi con gái chị Bạch Tuyết

Đấy là thời gian yên ốn nhất trong đời tôi, vừa gần GĐ, quê hương, lương bổng khá, công việc làm ngày càng thăng tiến, tôi đem con về Tuy Hòa, chỉ ít hôm sau bà nội sai người ra đem con tôi về Nha Trang, tôi nghĩ thương bà neo đơn đã mất con phải xa cháu nên tôi khg giành giựt.  Mỗi cuối tuần tôi đáp xe đò từ Tuy Hòa đến Nha Trang ở với 2 bà cháu, đưa con đi coi ciné, đi biển...Rồi chiều Chúa Nhật đón xe về cho kịp đi làm thứ Hai.

Rồi đại họa ập xuống cho quê hương, lần hồi từng tỉnh rơi vào tay CS, lúc này chỉ biết lo toan, chưa cảm nhận được nỗi buồn mất nước.  Con gái tôi đã được bà nội đưa vào SG trước với bà.  Ba tôi đang làm Hội Đồng Tỉnh Phú Yên, và chủ tịch hiệp hội nông dân toàn quốc nên ông thường ra vô SG đi họp hoặc thanh tra, trong những ngày sôi động này ông đang công tác ở SG, má tôi và các em vào Nha trang ở nhà ông cậu, tôi vì kẹt nhiệm sở nên khg đi với GĐ, cả tuần sau đó mới cùng tất cả nhân viên ngân hàng chạy vào Nha Trang, đến nơi mỗi người một ngả chẳng ai gặp được ai, Giám Đốc thì đã chạy vào SG.

GĐ tôi và ông cậu định thuê xe vào SG xuống miền Tây, hy vọng quân ta sẽ giữ được GS và niền Tây, nhưng khg hiểu sao tôi quyết định khg đi, đường nào cũng chết, nằm nhà cùng chết với nhau ít lắm cũng toàn thây, vì trước khi vào Nha Trang tôi đã nghe và thấy cảnh thảm thương của quân và dân từ cao nguyên đổ xuống Tuy Hòa, chết chóc đói khát dọc đường, rồi những người từ các tỉnh ngoài chạy vô đi đường bộ, bị giật mìn pháo kích...Người chết khg toàn thây, bỏ của chạy lấy người thân nhân thất lạc.

Sau đó từng tỉnh từng tỉnh mất dần, VC đã vào đến Nha Trang, tôi vừa xót xa cho đất nước, vừa nghĩ đến cha và con, nếu SG còn giữ được thì một phen tôi phải xa lìa người thân, như trước đây 1954, hoặc GĐ bên nội đã đưa cháu di tản ra nước ngoài thì biết bao giờ mẹ con mới gặp lại nhau, tôi khg cầm được nước mắt cứ để nó tuôn trào.

TT Nguyễn Văn Thiệu trao quyền cho cụ Trần Văn Hương, ít ngày sau cụ Hương trao lại cho tướng Dương Văn Minh, sau đó tướng Minh đầu hàng CS, ai cũng bàng hoàng đau xót.  Chuyến xe đó đầu tiên đi SG tôi đi ngay, trên đường đi quốc lộ 1, xác xe cộ vừa cháy vừa hư nằm ngổng ngang.  Ra đi mang tâm trạng ngổng ngang khg biết giờ này GĐ bên nội cháu còn ở lại hay đã ra đi di tản.  Nếu đã đi rồi thì coi như ngàn năm vĩnh biệt, nhưng tôi cũng khg muốn họ ở lại vì nghĩ đến tương lai của con cháu.  Vào đến nơi tôi thấy mọi người còn đông đủ, tôi vừa mừng vừa thất vọng, tôi hỏi sao mọi người có khả năng đi mà khg đi, một trong 4 bà chị chồng tôi trả lời: “Đi làm gì thấy họ cho vào đây cũng vui vẻ, tử tế, bắt tay anh em nói chuyện thân mật hòa bình rồi, đi đâu cũng khg bằng quê hương mình.”  Tôi giận quá nói sao các anh chị ngây thơ vậy, ở ngoài đó họ bắt người đi khg thấy trở về, họ làm đủ chuyện ác, các anh chị khg hiểu gì về CS.  Mọi người coi lời tôi nói khg có gì giá trị nên cứ phớt lờ, cuối cùng tôi phải nói: “Thôi để rồi thời gian trả lời” (Cũng nên nói thêm 2 vợ chồng người chị thứ nhì cũng đã từng du học và tu nghiệp ở Canada đang làm tổng giám đốc cơ quan nào đó vậy mà vẫn ngây thơ vể CS hỏi sao miền Nam khg sụp đổ?!)

Vài tháng sau khi bàn giao hết cơ sở cho chúng, chúng bắt anh đi tù có ít đất đai cũng bị tịch thu, bà chị kế chồng tôi cũng tốt nghiệp Luật Sư, mở văn phòng được ít năm cũng dẹp luôn, sau phải ra chợ mở sạp bán vải để sống.  Mặt nạ dối trá CS đã lộ mới oán hận, nguyền rủa thì đã muộn, cả đại GĐ lần hồi vượt biên, bây giờ đều định cư tại Hoa Kỳ. Chống cộng triệt để không bao giờ về du lịch VN.

Mẹ chồng và GĐ tôi đều về lại nhà.  Tôi về Tuy Hòa phải trình diện ở nhiệm sở cũ, thấy lúc nhúc những khuôn mặt mới, có cô nàng mang dép râu đang ngồi ở ghế, mà trước đây mấy tháng là chỗ tôi ngồi, đầy vẻ hách dịch của kẻ chiến thắng.  Họ khg nhận tôi làm trở lại, lúc đó có danh từ lưu dụng, họ cho tôi đã được Mỹ Ngụy tin tưởng.



***Xin xem tiếp phần 7 vào tuần tới


No comments: