THÔNG BÁO

Wednesday, March 6, 2019

TRƯỜNG BỒ ĐỀ, CÙNG THẦY XƯA BẠN CŨ (TRẦN THỊ CHÚC)

TRƯỜNG BỒ ĐỀ, CÙNG THẦY XƯA BẠN CŨ
 
Mình nhớ như in mùa hè năm 1966 , mình thi trượt vào trường Nguyễn Huệ nen mình nộp đơn xin học vào trường tư thục Bồ Đề

Từ thất lục rồi bộ giáo dục đổi thành sáu bảy tám chín , bốn năm theo học ở trường BĐ mình trải qua biết bao buồn vui ,những kỷ niệm ấy mình khong sao quen được , mình xin trích lại hồi ký của mình .

       Năm lớp sáu hoàn toàn là huyền thoại về thầy Tùng dạy Anh văn với mối tình chị em sinh đôi Khánh Hoà và cô Đoàn cùng với thầy Phương dạy toán nhưng về sau thầy đã cưới chị Hạnh của Hân . Nhưng với mình ấn tượng nhát là co Hương dạy văn với mái tóc xì tôn bất biến , cô hiền và rất dễ thương độc thân vui tính học trò ai cũng mến cô ,thêm thầy Tâm Thuỷ. giáo lý mỗi lần vỗ đầu ai là mùi nước hoa thơm ngát bay ra từ bàn tay của thầy .

Đến năm lớp bảy một sự cố xảy ra với mình mà suốt cuộc đời mình không sao quen được đó là một roi của thầy Kỷ dạy lý hoá , nói sao ta? Gọi là một roi oan ức thì đúng hơn , bữa đó ó ai trong lớp nói gì đó làm thầy nổi giận , nhưng thầy chỉ nghe tiếng mà không biết trò nào nói nên nhờ lớp chỉ điểm đích danh cho thầy còn bằng không cả lớp phải chịu phạt hết , cả lớp đoàn kết một lòng bảo vệ bạn mình thà chịu phạt chung chứ không bỏ bạn....Mình thầm nghĩ nếu mình len trước chắc chỉ bị đánh nhẹ thôi vì mình can đảm ,mình thật sự sai lầm , vì bấy gợi cơn tức giận còn ở đỉnh hơn nữa ông còn nhiều sức mạnh hơn nên mình lãnh nhận một roi đau điếng thấy một ông trời thành chín mười ông vì từ nhỏ đến giờ mới bị đánh lần đầu tiên và cái vết tím bầm in trên mông mình cả tháng trời mà vẫn chưa tan .

Xui cho thầy Tết Mậu thân 1968 vc đánh vào thành phố TH , cả mọi người phố trên chạy đi tản xuống biển , nhà mình ở cuối phố gần sát biển cũng rộng rãi nên đón mọi người vào trong số đó có cả thầy nữa ,ông vừa run vừa nói " chị cho tôi ở nhờ với " có lẽ trong cơn bấn loạn nên thầy chẳng nhận ra mình là học trò của thầy chăng ? Mình cảm động nên quên luôn một roi tím rịm lòng mà thầy đã tặng cho .

Nhà mình thời ấy là nhà thùng sản xuất nước mắm và  trử gạo nhiều để nuôi một bầy cháu trai ở quê  ra trọ học và một bầy trốn lính , chúng đang tuổi ăn tuổi lớn nen ba mình lúc nào cũng mua gạo để đầy nhà ,mọi người yên tâm không sợ đói.

Năm lớp tám trong lần diễn văn nghệ trường , mình và bạn Lê Hoài Hương diễn vỡ kịch Thằng ngốc trúng số độc đắc , Hương đóng vai ông chủ còn mình là thằng ngốc ở đợ , mình diễn nhập tam thế nào mà mọi người cười đến nỗi tè ra cả quần vì đã cuối giờ tan học mới diễn và thầy Đông phấn khích đánh muốn lủng trống luôn . Lúc về đến nhà có anh thợ in người Saign ở trọ nhà bên sang mắng vốn với mẹ mình " cô ơi, nó lên sân khấu quậy dữ lắm cô , thường ngày con thấy nó hiền khô, đi học về lầm lũi có một mình bây giờ con mới biết tài nó làm điên đảo mọi ngươi xem ," anh ta có nói quá lên không , mình lầm lũi một mình ,chứ mình có nhiều bạn học chung lớp ở chung phường lắm mà sát cạnh nhà có Minh tri  xa chút nữa có Thưởng và Mảnh cùng hẻm , Nguyễn thị Chức , Lê thị Đông rồi Phạm Hồng Trích .

 Mỗi lần đi học Tri đi cùng rồi rủ Chức tới Đông và cuối cùng Trích rồi đi thẳng đến trường nhưng lúc tan trường thì ít về chung cùng nhau vì có lúc mình đi chơi hay vào thư viện đọc hay mượn trả sách ,thư viện nằm trên đường về nhà mà , phải nói mình là con mọt sách , năm lớp sáu đọc hết tủ sách Tự lực văn đoàn ,lớp bảy đọc toàn truyện ma ,mê đọc đến đỗi ban đêm cả nhà ngủ hết con mình học bài xong thắp đèn dầu  tắc hết điện để cả nhà không thức giấc phát hiện ra và bị cấm cản ,mình mang đèn vào giường buôn mùng xuống và nằm trùm mền đọc có một đêm run quá đụng ngã đèn sém cháy nhà luôn và từ đó mất luôn cơ hội đọc vào ban đêm của mình . Đến năm lớp tám đọc toàn tiểu thuyết  nào yêu Chu Tử , nào vòng tay học trò ,tác giả Nguyễn Ngọc Linh ,Duyên Anh gì cũng đọc hết ,đến năm lớp chín chuyển sang đọc thiền của Suzuki ,tôn ngô binh pháp cả tạp chí quốc phòng cũng đọc luôn còn ngâm nga Kiều của Nguyễn Du mà mình đang học .

     Năm lớp chín tuổi học trò đã biết yêu đương ,nhưng mình vẫn còn ngây thơ trong trắng lắm ,chưa viết thư tình chưa biết nghĩa yêu đương , không muốn chết trên cành mai cũng chẳng muốn đậu trên cánh gà , ấy thế mà một hôm nghe cả bọn đọc vành vách một lá thư tình lâm ly bi đát của một anh quân cảnh từ Phú quốc gửi về trường ,nào là anh sẽ về thăm em một ngày gần nhất ,anh sẽ đưa em về thăm xứ Huế quê anh và mua nón lá bài thơ tăng em đẻ mỗi khi đội nó đến trương em sẽ nhớ đến anh ..v..v..nghe xong mình liền hỏi " ai mà hạnh phúc vậy he ? Cả bọn cùng đồng thanh trả lời thì nẫu đó chứ ai " rồi chúng nhét thư vào tay của mình ,khi đọc xong mình hiểu ra cái trò mai mối của thằng cháu mà anh của mình .

Rồi đến một lần khác ,một thầy giáo lý đổi đi xa gửi cho mình cũng theo địa chỉ của trường tụi nó cũng đem ra đọc bề hội đồng cho cả lớp nghe , thầy viết ( nhớ cô học trò có cái dáng đi vần vần như con vịt bầu , có hàm răng trắng đều mỗi khi cười rất hiền và rất dễ thương ) ối trời đất ơi nẫu này chẳng muốn đốt chùa như bạn Thu Trúc của mình đâu .

         Trường nằm giữa phố mà mình vẫn chưa biết chạy xe đạp nen vẫn cuốc bộ đến trường cùng mấy bạn nhưng khi tan trường vẫn lang thang thả bộ một mình , cũng có vài cái đuôi xe jeep lè kè theo tán tỉnh vì con đường Trần Hưng Đạo đi về nhà mình cũng là đường chạy xuống Tỉnh và cơ quan quân đội cũng đóng gần dưới sát biển , hỏi không nói gọi không thưa , mặc ai nói gì tám gì cũng mặc kệ họ cứ lầm lũi bước có lúc đối phương không chịu nổi cũng phát điên " chẳng lẽ cô câm ,không phải câm sao đi học  được .? Mình cứ kệ họ ,họ nói chán rồi cũng bỏ đi thôi ,mình cũng học bài kiên nhẫn để đánh đuổi đối phương mà .

Bạn bè nam trong lớp cũng có đứa thương thầm  mình cũng chẳng để tâm vì chưa biết yêu con tim mình chưa loạn nhịp dẫu đã đọc nhiều tiểu thuyết , có lần thấy đám cưới của Bs Kính và ds Tâm rước dâu đi ngang qua trường gặp giờ ra chơi.  nên cả bọn chạy theo xe hoa xem cô dâu chú rể ,lần đầu tiên thấy chú rể mặc áo dài khăn đóng gấm chữ thọ màu xanh dương trong lạ lẫm và là đám cưới của hai con người thành đạt môn đăng hộ đối nên ai nấy đều trầm trồng khen ngợi , nhà Bs Kính nằm trên đường Nguyễn công Trứ , trước nhà trồng nhiều hoa rất đẹp , có lần buổi trưa mình đi học ngang qua nhà đẩy cổng vào hái trộm hoa hồng mang lên tặng cho cô giáo Quỳnh mà mình yêu mền thời tiểu học ,cô là vợ thầy Hàng dạy trường NH .

        Yêu sớm nhất phải kể đến bạn Trần thị Tuyết Nhung ,cô nàng mình hạt sương mai có lẽ yêu nhiều nên yếu ,nếu với hình mẫu lúc đó của nàng bây giờ nàng có thể được mời làm người mẫu áo dài vì nàng mặc áo dài đẹp lăm cọng thêm mái tóc dài xuống khỏi lưng đen mướt lúc nào cũng băng đô gọn gàng trau chuốc .

Nhưng phải nói đến Nguyễn thị Kim Hoàng bóp còi qua mặt hết bạn bè cả đám , mình nhớ không lầm là thầy Học lúc đó còn mặc áo cà sa khi đi dạy mà ta ,sao nàng có chiêu gì mà chàng cởi áo cà sa cùng nàng bước lên xe hoa mới vào năm lớp chín và trong đám cưới còn mời bạn bè cả lớp và được cả Minh Diệp nhà mình làm phụ dâu nữa chứ . Mọi người có đồng ý là nàng giỏi phải không ? . Nàng Hồng Quế cũng ngắm nghé anh K H . 
Lê thị Sen A được đi du lịch Hàn quốc vì cô hát hay như ca sĩ nghe đâu khi đến Mỹ cô kết hôn với anh chàng Nhật Bổn .

        Chưa biết yêu nhưng tâm hồn mình cũng lãng mạn vì ít nhiều gì mấy quyển tiểu thuyết nó cũng ngấm vào mình , mình cũng nhiều suy tư trong cuộc sống nên khi giờ văn của thầy Thông mình lên thuyết trình về tác phẩm  Anh phải sống của Khái Hưng ,mình đã nghẹn ngào khi người vợ nói với chồng câu :" anh phải sống" rồi buôn tay chìm xuống dòng nước lũ lạnh buốt của sông Hồng ,mình xúc động khóc ngẹn và không còn nói tiếp nữa và cũng từ đó thầy Thông nhận mình làm con nuôi và tặng cho mình nhiều sách trong đó có tập thơ do chính thầy là tác giả . Thầy người gốc Huế và có cô con gái tên Hường cô cũng dạy văn nên cái nghiệp văn chương đã vận vào cô , cô sống lãng mạng bất chấp ngay cả trong hôn nhân của mình miễn sao cô yêu là được .

Còn trong lớp thì nhỏ Đỗ thị Liễu gọi mình là kế mẫu nó luôn nói ba tui hiền lành và đẹp trai lắm bà làm dì ghẻ của tui đi, nó nói vậy mà không sợ mắc lòng nẫu này đâu vì nẫu này hiền với bạn bè lắm toàn bị bạn bắt nạt thôi , nhiều bạn trong lớp còn nhờ mình viết đầu bài tô đủ màu sắc của mấy cây bút lông đến nỗi ngày nào cũng phải mượn vở về nhà chép bài chứ ở lớp phải miệt mài chép đầu bài cho tụi nó .

     Mình nhớ nhất hương vị của ổ bánh mì của nhà ông cai trường bán cạnh hàng. rào phía Đông trường học BĐ , lúc ấy chỉ bán có năm mươi xu cái đồn bạc cắc tròn màu trắng bạc , bánh chỉ bỏ đậu phụng giã dập chen một ít nước xì dầu nhưng ngày ấy mình thấy ngon vô cùng ăn trong những giờ ra chơi .

       Còn mỗi khi có bạn rủ về chơi nhà ở quê , mình thương nhất là bạn Nguyễn thị Phón nó hiền như ma sour , sau nhà nó có trồng nhiều ổi lắm tha hồ leo len hái xuống giã thêm chén muối ớt nữa là ăn ngon lành . Còn Nguyễn Bá Lánh nhà ở Ngọc Lãng vựa rau tươi của thành phố TH , cái năm học sinh đi dự lễ khánh thành cầu Đà Rằng do tổng thống NVT . Cắt băng khánh thành,lễ xong vừa đói bụng vừa khát nước vì phải đứng ngoài trời trưa nắng , Bá Lánh dẫn cả lớp vào nhà hái dưa leo bẻ mía cho ăn và đãi cả lớp món bánh tráng rau sống chấm nước mắm mặn sè mà ai nấy ăn ngon lành .

Nhóm bạn Phú lâm gồm anh Thơm lớp trưởng Tân gần nhà anh và Phạm văn Chiêu Huỳnh Văn Gắt nữa  , anh Thơm mỗi lần nhà có giỗ hay mời bạn về nhà ,Tân cũng vậy còn Chiêu và Gắt sau giải phóng có cùng Diệp qua chúc Tết một lần. Còn Phạm thị Tâm ,Phạm thị Liệp ,nhà có anh Công dạy tiếng anh nên hè nào cũng cùng Lê thị Vương ra nhà hai bạn học ,có chị Hiền con Bảo Gấm em gái anh Diệp Thế Hùng là chị đau của hai bạn  mà cũng là chị bạn ở Saigon mà mình có lần ở trọ nhà trong chung cư Nguyễn Thiện Thuật và đã đèo  chị bằng xe đạp mini đi chợ cũ Phạm Đi Nghi để mua áo da mặc mùa Đông , sau đổi đời năm bảy lăm ,năm đầu tiên mùa Noel lạnh chưa từng có ,mọi người kháo nhau răng chắc mở cửa sông Bến Hải nên gió rét ùa vào .
     
Mình nhớ hồi đó mới có Tuyết Nhung chạy xe hôn đa đam rồi tới nàng Đỗ thị Mận lần đầu tiên vừa đạp xe vừa nổ máy vừa rồ ga vừa vô số xe bay cái vèo xuống ruộng lúa làm mọi người sợ muốn chết may mà nhờ ruộng lúa nên không bị thương gì nặng., sự cố này làm mình nhớ đến Mận nhiều hơn . Thời ấy sao thầy hay đánh đòn mỗi lúc không thuộc bài , mình sau lần bị một roi của thầy Kỷ thì cẩn trọng hơn ,nhưng vẫn bị một lần nữa sém bị  thầy Luyện ba của Tùng gọi. Iên bàn đánh đòn may mà bạn Bông leo len thế đòn cho mình song anh ta không bị đánh vì thầy cảm thấy tình bạn của lớp nên từ đó không đánh đòn ai nữa hết . Còn bây giờ mình có bạn Thái Hiền làm cô giáo liên  tích cực .

       Thời gian cứ trôi đi mãi , bạn bè mỗi đứa một nơi nhất là sau 1975 vì cơm áo gạo tiền mỗi cây mỗi hoa mỗi nhầm mỗi cảnh ,mạnh ai nấy lo ,trôi dạt muôn phương  chưa lần tái ngộ ,bây giờ tóc nhuộm màu sương con cháu đầy đàn muốn tìm lại hút kí ức ngày xưa khi tương lai đã chạm trần nên tìm về quá khứ muốn một lần hội ngộ bạn hiền nên mình muốn gửi ký ức của mình cho các bạn bè,mong mọi người nhớ đến con bạn ục mà cục mịch năm xưa .
               
Trần thị Chúc (0202 1954 )





No comments: