Thursday, October 12, 2017

TIẾC MỘT NGƯỜI (Hoàng Liên Chi)


..... Đôi khi cuộc đời sao giống như sự sắp đặt của định mệnh, có những mối tình của một thời vụng dại tuổi trẻ, tưởng rằng đã phôi phai như khói sương nhưng rồi hơn 30 năm sau đã gặp lại nhau...Có chút vui, chút  buồn với những muộn màng....dang dở......                       
(Gởi Khiêm...một thời để nhớ...)

Ngày tôi rời phố nhỏ
Chiều thấp trời giăng mưa
Lời chia tay vội vã
Cà phê đắng sao vừa?

                    Khẽ chạm vào quá khứ
                    U uất nỗi buồn tôi
                    Chút tình còn ủ rũ
                    Em xa, một chỗ ngồi.

Dễ chừng mấy mươi năm       
Sao vẫn dài nỗi nhớ.                
Tôi tàn cuộc tỉnh say.              
Có vơi nhiều đổ vỡ?             

                       Hôm qua gặp lại em
                       Nơi xứ người xa lạ
                       Ngày bỗng hóa thành đêm
                       Cho giấc mơ rộn rã.
 
Mấy mươi năm....thoáng chốc
Tôi với đời riêng mang
Em đường còn lẻ bóng
Dang dở cuộc trăm năm.

                        Sao cuối đời mênh mông
                        Vẫn nhớ em vời vợi
                        Lòng đêm tràn bão giông
                        Xa em, tiếc một đời!
                        
Thôi em tình đã vợi
Thôi tôi đời đã chia
Thôi chỉ là ảo ảnh
Thôi tiếc làm gì, tôi?
Post a Comment