TÓC THỀ
( Nguyễn Khôi)
Bố mẹ tôi lấy nhau từ lúc hai người còn
rất trẻ.
Mẹ kể: ngày trước, trong đám sinh viên
trường Mỹ Thuật mẹ chỉ để ý đến bố vì bố có mái tóc rất đẹp.
Mối tình của hai người cũng lắm trắc trở.
Bà tôi bảo:
"Con yêu gì thằng đó,
chân yếu tay mềm, rồi cũng khổ thân mày".
Mẹ cười nói với bà:
" Con yêu vì anh ấy có mái
tóc đẹp. Cái tóc là gốc con người mà mẹ!"
Cả họ ngoại tôi đều bảo mẹ gàn. Riêng bạn
bè của mẹ thì khuyên ngăn: "Chẳng lẽ mày yêu hắn chỉ vì mái tóc?"
Mẹ triết lý:
"Nhưng ít ra cũng còn
có cái để yêu".
Lúc chỉ còn có hai người với nhau, mẹ
cũng nói thật lòng với bố thế. Cứ tưởng rằng bố sẽ buồn, nhưng không, Bố còn
đùa tếu:
"Mái tóc muôn
năm".
Sau ngày cưới, mẹ đi chợ sắm cho tổ ấm của
mình. Trong những thứ linh tinh mà mẹ khuân về có một cái kéo, một con dao cạo
sắc lem.
Mẹ tuyên bố:
"Kể từ ngày hôm nay em
sẽ hớt tóc cho anh. Cấm anh ra tiệm!".
Hôm đầu tiên "ra nghề", mẹ phải
cày cục gần một buổi mới hớt xong mái tóc của bố.
Không biết "tác phẩm nghệ thuật"
của mẹ đạt đến trình độ nào mà sáng hôm sau bố phải đội sùm sụp cái mũ trên đâu
để đến cơ quan.
Qua mấy chục năm, tay nghề của mẹ đến
nay đã hết sức "vững vàng". Mặc dù là hiệu trưởng của một trường cao
đẳng sư phạm, phải giảng dạy, họp hành suốt ngày nhưng chưa bao giờ mẹ quên việc
chăm sóc mái tóc của bố.
Món quà mà mẹ tặng bố sau những chuyến
công tác về thường là những chai thuốc gội đầu, những lọ dầu xịt tóc. Và công
việc trước tiên là kiểm tra xem cái râu, cái tóc của bố có "vấn đề"
gì không.
Còn bố, từ một chú học trò chỉ biết
ngoan ngoãn vâng lời thì bây giờ đã "nghiện" nặng. Đố ai hớt tóc được
cho bố. Có những lần đi công tác ở nước ngoài gần năm tháng trời nhưng bố vẫn
không chịu hớt tóc viện lý do là để vậy cho ấm.
Bố thường bảo:
Không có hạnh phúc nào bằng
sau những chuyến đi mệt nhoài được ngả người trên ghế để cho mẹ hớt tóc và gội
đầu.
Những lúc hai người giận nhau thì bao giờ
bố cũng làm lành trước.
"Chiêu thức" thường dùng của bố
là soạn "đồ nghề" ra nhờ mẹ hớt tóc. Và mẹ chỉ chờ có thế để chính thức
tuyên bố "hòa bình" .
Mẹ tôi ngã bệnh đã gần nửa năm nay. Căn
bệnh nan y đã rút cạn sức lực của mẹ.
Suốt thời gian đó, bố túc trực bên giường
bệnh, tự tay lo lắng tất cả, ngay đến việc đút cháo cho mẹ bố cũng giành làm vì
sợ chúng tôi vụng về.
Một hôm mẹ nắm tay bố cười buồn nói:
"Thôi! em cho anh ra tiệm
hớt tóc đó. Gớm ! tóc tai gì mà phát khiếp !".
Bố nghẹn ngào lắc đầu, chẳng nói được lời
nào . Ít lâu sau thì mẹ mất. Chôn cất mẹ xọng, bố tôi già xọm hẳn đi.
Lúc đêm vợ tôi nói:
"Mai anh đưa tiền cho cụ
đi hớt tóc . Trông cụ mà não cả lòng".
Sáng ra bố bảo:
Thằng cả cắt tóc cho Bố
Nói xong bố đến bên bàn thờ của mẹ, run
run lần mở bọc vải lấy ra những thứ "đồ nghề" mà mẹ để lại và đưa cho
tôi.
Khi nhát kéo đầu tiên vừa lướt qua thì
những dòng nước mắt nóng hổi của bố cũng lặng lẽ rơi xuống.
Tôi ôm lấy bố nức nở. Phía trên kia mẹ vẫn
cười tinh nghịch .
No comments:
Post a Comment