Thursday, February 16, 2023

CHÙM THƠ CỦA THI SĨ ĐẶNG KIM CÔN

 



Dốc Xưa

 

Dốc xưa cao lối em mơ
Ðứng bên ngựa gỗ người về xa không
Nữa mai tay bế tay bồng
Ngựa ô đi trước ngựa hồng theo sau.

 

1969

 

Em Xưa

 

Bước cao bước thấp chập chùng
Nao nao hạt bụi bay vòng dốc xưa
Ngập đời cay đắng nhau chưa
Em xưa, xưa đã đủ mờ dốc cao?
Mòn chưa những dấu chân đau
Quắt quay ta giữa biển dâu một mình.

1970

 

Nguyễn Huệ, Mai Về

 

Mai Nguyễn Huệ, anh về, thơ thẩn nhớ
Như hàng cây phượng vĩ đứng lơ ngơ
Ghế đá quen, một phía lạnh bao giờ
Sẽ đâu nữa tiếng chân ai khẽ bước.

Sân trường cũ, những lần chung buổi học
Nụ cười ai khúc khích bên vai
Bàn tay ai bịt mắt, đố ai
Gỡ từng ngón, bầu trời xanh bối rối.

Những đôi tim trên mặt bàn khắc vội
Những trang thư trong hộc giả vờ quên
Chỗ ngồi chung, anh sáng, chiều em
Nên đến lớp nghiện như là đến hẹn.

Ngày tháng cũ, như nhà em, khép kín
Rượu hồng em, rừng núi anh say
Những con đường từ đó cuồng quay
Nghe tiếng súng tưởng chừng nghe pháo nổ.

Nguyễn Huệ, mai về, những con đường nhỏ
Lê Quí Đôn, Hoàng Diệu, Trần Cao Vân
Áo nào thôi vạt gió quấn bên chân
Nghe lòng vắng như sân trường mùa hạ.

1970

 

Mắt Xưa

 

Xưa em ngõ vắng một mình
Ta nghe tim nhỏ tỏ tình lá cây
Hồn ta lạ suốt cơn say
Rượu ta mấy cũng không đầy mắt xưa.

 

1970

 

Núi Bé Người Đi Người Đến

 

Mốt mai ta xa Diêu Trì

Đêm đêm Núi Bé gọi Tuy Hòa về

Cù Mông hai nửa trời chia

Hai vành trăng vỡ từng khuya mộng tròn

Xa gì trăm cây số đường

Mà trôi như suối bỏ nguồn về sông

Như viên đạn ra khỏi nòng

Chia hồn kẻ ở, quặn lòng người đi

 

Mốt mai ta xa Diêu Trì

Em về Núi Bé nhớ gì hôm nay

Chiều chiều dõi một bóng mây

Đâu đây tiếng súng còn say núi rừng.

 

1971

 

Như Núi Rừng Ta Mưa

 

Em ngồi bên mộ vắng
Chiều rấm rức mây bay
Nhìn con thơ nghịch bóng
Bụi nào trong mắt cay.

Tháng ngày em có lạ
Lòng cứ xa cách lòng
Bao nhiêu điều chưa nói
Sẽ… một ngày hay không?

Ngày xưa như xác lá
Vùi sâu kỷ niệm mình
Dưới gót đời trôi nổi
Lá vàng chen lá xanh.

Núi rừng ta mải miết
Như hôm qua, một người
Cũng đành thôi, cát bụi
Vâng, cũng đành! Lá rơi.

Từ em về bên ấy
Đã đành là cố quên
Mỗi mưa rừng, gió núi
Thoáng buồn (như không tên).

Bàn tay nào vẫy đưa
Núi rừng ơi, bao giờ?
(Khói trầm nhang đỏ mắt
Đất trời ai chuyển mưa).

Đường ai, đành, cát bụi
Để em thôi ngóng chừng
Ta như giòng suối lạnh
Soi bóng chiều bâng khuâng.

Từng bước về nhắc nhớ
Những lần đưa đón xưa
Không quên, em lại khóc
Như núi rừng ta mưa.

1973

 

Giá Như… Thì Thôi… Đã Lỡ

 

Lẽ nào đổ thừa con dốc

Bên này không thấy bên kia

Nên khi đời tuôn xuống cuối

Là hai lối đã chia lìa

 

Cuối dốc nhớ về đỉnh dốc

Tù mù mây nổi hôm qua

Con đường như theo mây, lạc

Em đi. Anh bỏ quê nhà.

 

Để ai về bên dốc vắng

Gọi ngày xưa mãi không cùng

Suối sông, núi rừng thầm lặng

Tình nào sông núi núi sông!

 

Khi em về bên kia dốc

Thấy gì lòng dốc bên nay

Xốn xang bờ vai sợi tóc

Một chiều nào dựa mưa bay

 

Con dốc theo giòng sông chảy

Chập chùng trôi giữa đời mơ

Giá như… thì thôi… đã lỡ

Nhớ gì cũng đã ngày xưa

 

Hỏi đời bày chi muôn hướng

Mà đi như dại như cuồng

Có ai đổ thừa lòng dốc

Sao lòng ai chiều mưa tuôn?

 

Để giày saut mòn quên mỏi

Ba-lô một dốc xưa sầu

Nắng mưa, đạn bom, rừng núi

Đi hoài. Em đâu? Ta đâu?

 

1975

ĐẶNG KIM CÔN


No comments: