Thursday, May 3, 2018

TÌNH ĐỜI (Thukỳ)



TÌNH ĐỜI (Thukỳ)


Ba tháng sau ngày 30 tháng Tư đau thương ấy, tôi phải bồng con về nhà mẹ chồng sinh sống, thì 2 người chị em bạn dâu (vợ của 2 anh chồng Vinh và Hiển) cũng đưa con về.  Căn nhà bà cụ trở nên nhộn nhịp vì nhiều con nít; phụ nữ ngơ ngác, vì gia đình không còn ai đàn ông, sau khi lệnh “cải tạo” được ban hành, tiệm vàng của gia đình phải đóng cửa...

Chú chồng của tôi (đã giải ngũ) là người đàn ông duy nhất, nên mọi quyết định đều do ông lo. Tôi còn trẻ quá chưa hiểu thấu tâm trạng của cô chú và mẹ chồng tôi lúc ấy, suốt ngày ra vào thở ngắn than dài, rồi chỉ biết cầu nguyện.  

Tôi nghe phong phanh là gia đình chồng tôi bị một người bạn rất thân với chú lừa gạt hết gia sản ở Long Khánh, nên chú hay than “Sông sâu còn có kẻ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người…”

Lúc đầu gia đình bên cô chú chồng (chú Viên) dự định sẽ giữ lại nhà Sài Gòn, đưa nửa số con chú và một chị em dâu lên Long Khánh làm ăn, nhằm “giữ 2 chân”, nếu có gì khó khăn thì sẽ rút hết về Long Khánh, vì dù sao cũng gần Sài Gòn và gia đình có cơ sở làm ăn trên đó, một cửa tiệm lớn sát quốc lộ để mua bán nông sản, khai thác đồn điền trồng tiêu, chuối...cũng như làm than đun bếp, hàng hóa chuyển về SG bán, công việc phát đạt và tiển triển tốt…

Nhưng!
Chú Viên có đồng đạo Công Giáo, tên là Ánh, rất thân từ lúc hai người còn làm việc chung ở “anh ninh tình báo”.  Họ thân nhau còn hơn anh em ruột thịt.  Ông rất thánh thiện và đạo đức.  Khi cả hai giải ngũ thì chú Viên thấy gia đình ông ta nghèo quá, con đông...Chú mới đề nghị với mẹ chồng tôi bỏ vốn làm đồn điền ở Long Khánh, và cho ông làm quản lý, vì tin ông ta còn hơn là tin... “Chúa”.

Đâu ngờ những lúc làm ở đồ điền ông Ánh đã là “Việt Cộng nằm vùng”, nên sau 30 tháng 4, ông đương nhiên ông có chức vụ khá lớn tại Long Khánh, rồi trở mặt với chú Viên và mẹ chồng tôi.  Thế là tất cả tài sản nhà cửa đất đai làm ăn ở Long Khánh là của ông ta hết. Nếu không phải là người Công Giáo, có lẽ chú chồng tôi chỉ còn biết cắn lưỡi mà chết.  Chú đã học một bài học thật giá trị sâu sắc về tình đời, về long dạ con người, sự tin tưởng ngây thơ…

Sau vụ đánh “tư sản mại bản” vào tiệm vàng Kim Quang và làm ăn của chú ở Long Khánh, chú trở thành trắng tay, nhìn 1 đàn con, cháu… nheo nhóc khi cha của chúng ở trong “tù”.

Kế tiếp là bị đổi tiền.  Vì không có hộ khẩu nên 3 con dâu và mẹ chồng chỉ được 200 đồng tiền mới, mẹ phải chia đều cho mỗi người 50 đồng.  Những ai bị kẹt lại sau 30 tháng Tư thì đều biết cái ngày đau đớn ấy, nước mắt không còn để khóc, nhìn đàn cháu nhỏ dại đang từ trên cao rơi xuống vực sâu, mẹ chồng tôi chỉ còn buồn rầu ủ rũ chẳng có bao lâu mà tóc đã bạc phơ!

Nhiều đau thương dập dồn nên cô chú và mẹ chồng tôi quyết định đưa cả gia đình đi về Cờ Đỏ, Cần Thơ, nơi mà bác chồng tôi (Cha Nghị) đang làm linh mục: một quyết định vội vàng vì không còn gì để ở lại, chắc chưa có gia đình nào mà đớn đau bằng gia đình chồng tôi lúc ấy, một căn nhà lầu 2 tầng tại chợ Trung Mỹ Tây buôn bán sầm uất, giờ kêu bán 2 lượng vàng cũng không ai dám mua, cuối cùng thì cũng bán xong cho người hàng xóm, đùm túm nhau trên một chuyến xe giã từ thành phố đi về nơi mà chúng tôi chưa bao giờ biết đó là đâu, lúc đó chắc vào khoảng 1976.

Từ đây lại một trang sách mới không những cho bản thân tôi mà cả gia đình nhà chồng, một ngã rẽ to lớn đớn đau, chẳng còn bút mực nào tả hết nỗi lòng tôi lúc ấy, nhất là nỗi đau khi nhìn chú tôi; giờ này nghĩ lại tôi còn rơi nước mắt.  Lúc ấy ông còn trẻ hơn tôi bây giờ mà đã phải quyết định cho tất cả mọi người, phải làm chủ cột trụ chở che cho con và các cháu…

Giờ này mẹ chồng, cô chú đều đã qua đời, bên kia thế giới chú có nghĩ đến bài học ở đời vì sự bác ai thương người, sự đạo đức, lòng tin của chú trong tình nghĩa bạn bè, mà mất cả cơ nghiệp, rồi con cháu phải đớn đau khổ sở, bản thân chú dằn vặt hằng đêm, lớn lên tôi cũng trải qua kinh nghiệm về tình đời bạc bẽo, dù không đáng kể so với chuyện nhà chồng tôi; nhưng tôi thương mẹ và cô chú quá, nguyện xin cho linh hồn mọi người an nghỉ nơi đầy yêu thương không lọc lừa gian dối, xin chúc giấc ngủ an bình.

Thukỳ

*** Tuần tới kế tiếp với những chuyện đời qua khúc rẽ mới quá nhiều sóng gió, phong ba...
Post a Comment