VỀ QUÊ PHÚ
Hai tiếng về quê;
Muôn lòng ấm áp.
Nhưng chẳng hớn hở như bao
độ đón tết mừng xuân;
Mà kinh hoàng hơn cả phần
tránh bom chạy giặc.
Nhớ ngày trước:
Nơi đồng mún ruộng manh, tựa
cò om vượt quãng mò lội, chả miếng no lòng;
Chốn đất lành sông mật, như
chim đậu tìm kế sinh nhai, ước phần dư dật .
Người công nhân-kẻ thợ hồ,
trổ hoa tay chốn công xưởng, khắp cả vùng Nai–Thủ-Sài thành ;
Chị bán bưng -ông vé số, rảo
đôi chân mọi nẻo đường, đủ thanh giọng Nam-Trung–Quảng Bắc.
Bỏ bao công vất vả, mơ mái
nhà vun đắp khang trang ;
Đổi những bước nhọc nhằn,
mong con cái học hành tươm tất.
Cố cần lao chốn đô hội lạ
xa mọi lẽ, kiếm đồng hương nương tựa vui vầy;
Dù trú tạm nơi nhà trọ chật
chội muôn bề, mặc tứ kỳ chiếu phòng Nghỉ ngơi nóng rát.
Đổ mồ hôi lấy phần lãi nhỏ
nhoi;
Vắt công sức lãnh đồng
lương rẻ mạt .
Hướng quê mẹ chắt chiu;
Kiệm thân mình đổi đắp.
Đầu quý từng nắm bạc xẻn
dè, dúi cho vợ, nuôi sấp nhỏ sách đèn;
Cuối tháng từng đồng xu nhặt
nhạnh, Gửi về quê, dưỡng mẹ cha tuổi hạc .
Chốn xưởng làm, duyên nợ se
tóc, trai gái hoan hỉ thành đôi;
Nơi nhà trọ, tình yêu kết
hoa, con trẻ oa oe góp mặt .
nào thiếu hạnh phúc lau dịu
mồ hôi;
Vẫn có nụ cười lau vơi nước
mắt.
Than ôi:
Giặc Vũ Hán bạo hung ;
Mụ Cô vi quái ác .
Làm buôn bán ế ẩm khó khăn;
Khiến việc làm trệ ngưng thất
bát.
Lòng dạ người bán sức, đà đứng
ngồi buồn so;;
Đời sống kẻ xa quê, đã ngửa
nghiêng lo thắt.
Quậy ba đợt tưởng xong;
Quá tam kỳ ngỡ thoát.
Thế mà:
Cúm Vũ Hán hồi lai;
Mụ Đeo Tà bộc phát.
Giữa xóm trọ, một hai ca
phát hiện f không ;
trong xưởng làm, vài ba kẻ
ngoáy ra hai vạch.
Xưởng đóng cửa đành chịu
ngưng im;
Người rớt lệ phải đi ly
cách.
Vốn tay làm hàm nhai;
Giờ tay quai treo bát.
Gồng qua tháng từng chỗ
trú, cậy lòng vàng rộng mở từ tâm;
Độ qua ngày từng bữa cơm,
nhờ lá lành đùm thương lá rách.
Nhưng thoắt cái:
Gia Định hóa tâm dịch khắp
chốn tóc tang;
Sài Gòn thành đất dữ trăm bề
tan tác.
Bỗng bao dân chúng thất
nghiệp quay quắt áo cơm;
Lại nhiều gia đình thọ tang
ngập tuôn nước mắt.
Phong thanh mai giãn cách,
vạn dân thành tỏa mua tích cốc ào ào;
Ngóng tin sắp phong thành,
ngàn kẻ quê tìm đường thoát thân nhao nhác.
Bởi lo mốt thê thảm màn trời;
Vì sợ mai lắt lay đói
khát.
Như kiến kéo đàn, vạn
lý quyết đào vượt, chấp vạn lý xe máy cõng lôi;
Tựa ong vỡ tổ, trăm cây
cũng phải về, mặc trăm cây xế câm gò đạp .
vượt dặm dài thiên
lý, nao lòng ấm dạ, luôn được tấm lòng vàng rộng mở trợ lương;
cạn lực tàn vạn khê, thảng
thốt gào trời , khi bị chốn chôn rau lạnh lùng chối phắt.
Bởi quan Tể lệnh ở đâu yên
đấy rõ nghiêm;
Nên quan nhà phán ở đấy cấm
vào gay gắt.
Hoảng nghe chuyện, nhiều kẻ
ngụ cư chẳng dám liều thân ;
Hãi nghe tin, lắm đôi xa xứ
cố gồng dạ hắt.
Đeo Tà tấn công xóm trọ, kẻ
ở người đi ;
Tinh thần căng tợ dây đàn,
dạ lo lòng thắt.
Thấy đồng hương:
F0 vào viện dã chiến, thiếu
máy trợ hơi, không thuốc chữa trị, người lặng lẽ lên đài hóa thân;
F1 đi khu cách ly, chẳng sự
chăm sóc, thiếu thốn chiếu giường, kẻ lạnh lùng về trong hũ đất.
ơn chủ tốt cho chỗ
ngơi nằm ;
nuốt mì tôm qua cơn đói
khát.
hơn một tháng phong thành,
:
Nhưng Đeo Tà tăng quậy phá
đoạt hồn;
nên bộ đội phải xuất
quân kích giặc.
thành phố sắp giới nghiêm;
ngõ đường rồi hãm chặt.
kẻ quê bắc, lại kinh hoảng
rồng rắn kéo lũ về quê ;
Người mạn trung, cũng hớt
hãi xa mã rủ đoàn xuất phát.
Nhưng cửa ngõ thành phố,
quyết liệt cấm ngăn vì cả mớ chỉ thị ở yên;
Và dân quân chốt đường,
thuyết phục quay lại sẽ đầy đủ gạo tiền cấp phát.
Dân “nhạt” tin cả già trẻ,
nằm đường ăn vạ nắng nung;
Quan sắt đá mặc dân đen,
màn trời ướt dầm mưa rát .
Trời chẳng chịu đất, gang
thép thị uy;
Đất phải thua trời, chân
lùi tản mác.
Qua bốn tháng phong thành:
Kẻ xa xứ, loạn trí xang
bang ;
Dân ngụ cư thất thần xất bất
.
Chẳng gì cả, người ăn bánh
vẽ mươi tuần khóc đứng khóc ngồi;
một triệu đồng , kẻ được hỗ
trợ bốn tháng cười dư cười dật.
đầu tháng 10 được tin mở
rào:
lại ong vỡ tổ, người miền
Tây vội cuống cuồng gót đáo về Tây ;
Lại kiến kéo đàn, kẻ quê bắc
cũng rùng rùng chân quay hướng bắc.
Thoát mau đợi hỗ trợ hoài,
vài tháng ngất ngư;
ở lại lỡ phong thành nữa
trăm phần chết giấc.
kẻ có xe máy, con dại- áo
quần- quạt máy lôi tha;
người chỉ xế câm, vợ bầu
-xoong chảo -chiếu chăn đèo tất.
Chẳng xe chẳng cộ, bà đẩy
thùng cỡi dép tha tài sản nghèo đáo quán An Giang ;
không mã không xa, cha kéo
con lội bộ trên tấm ván lăn quyết về Đồng Tháp.
Than ôi:
Gặp quan quân Thủ Một
đã rào chắn hung ngăn;
tới cửa ngõ long An cũng
quân dàn chốt chặt.
Mặc kệ thai phụ trẻ nít, ngồi
la liệt hứng phơi ngọn nắng thiêu;
chẳng thương ông lão bà
mù, đứng liêu xiêu còn ném lời quát nạt .
vô tri hóa vô tâm, lo thủ
gìn áo mão, dân lòng giận phải ngửa cổ gào trời ;
Chống dịch như chống giặc,
tầm Chẳng thấy vi trùng, quan mắt quáng cứ nhè dân là giặc.
Đội mưa dầm ngay giữa lộ, cả
đêm bà bầu vỡ ối thai vong;
Giang nắng lửa kẹt chốt
ngăn, suốt ngày bé thơ vật mình sảng ngất.
Thế mà quan chả động,
dân cố kéo đoàn mở lời nài van;
ấy vậy lính chẳng lay, người
đành xếp hàng thắp hương vái lạy.
Cùng đường lộn tiết, đá
vung trời để xé lệnh cấm ngăn ;
Hết cửa sôi gan, gạch xung
trận hòng phá rào chốt gác .
Mẻ đầu mẻ trán, lính bạo
hung trút côn gậy ghè dân ;
Toang chốt toang rào, quan
hoảng hốt nhìn đoàn quân chạy “giặc”;
Quốc lộ Một, lọt cửa tuồng
kiến ong bao kẻ chạy như vỡ mật vỡ mày;
Đường Trường Sơn, thoát
vòng tợ rồng rắn đoàn người đi mà thất thần thất sắc.
Đồng Nai hỡi, cảm ơn nhé chốn
đôn hậu cửa mời đón dung;
Sài Gòn ơi, tạm biệt
mi nơi hào phóng rộng ơn chứa chấp.
Vạn lý quê nhà thót dạ cóng
chân;
Ngàn trùng đất mẹ rùng mình
mỏi mắt .
Đường đèo vất vưởng đầu dãi
mưa sa;
Lộ ổ gập ghềnh mình phơi nắng
gắt.
Thất vọng quá,
nghe quan nhà lại lên tiếng kêu Trên cấm dân về thêm vài tuần;
quá đáng thay, ngang mỗi tỉnh
lại hao tiền bởi lính đè đầu ngoáy cho một phát.
dân chẳng hiểu, quan sao tột
độ điềm ;nhiên
Quan có hay dân đã quẫn
cùng bi đát ?
Nẻo quy tổ, trăm mối hiểm
nguy chực chờ xe hỏng nạn tai ;
Đường về quê, vạn điều vất
vả dãi dầm nắng mưa bão táp.
Bạt ngàn rừng thẳm, mưa đổ
đêm vùi cái rét kinh người ;
Cheo leo đỉnh đèo, mây mù
bão thổi vực sâu hút mắt .
Thanh niên phụ nữ tàn lực rớt
đoàn ;
Già lão sơ sinh sức cùng chết
ngất.
Ấm lòng lắm, nghĩa đồng
bào dọc đường chia sẻ cơm -cháo không đồng;
Hạnh phúc thay, tình đồng
loại lỡ bước tiếp mời nước -xăng miễn bạc.
Trẻ cảm nắng, người nhiệt
tình cứu giúp thuốc men ;
Xe gãy sườn, kẻ hảo tâm tặng
ngay chiếc khác.
Tưởng hơn phép trợ lực hồi
sinh ;
Ngỡ tột phù hà hơi tiếp giấc.
Chỉ thấy dân cứu dân;
Hẳn là quan sợ cách;
Lại sải bước, dù dốc đứng
leo đạp đèo cao ;
Lại lên đường, mặc gió bùng
vượt qua bão táp.
Đường chạy dịch, nhuộm cả
máu huyết đỏ lấm người xe;
Nẻo về quê, đâu chỉ mồ hôi
mặn hòa nước mắt.
Đã gần đến nhà, hai mẹ con
bị tử thương người tan xe nát, chửa hồi hương chân mãi viễn du;
Chỉ còn một quãng, đôi anh
em sa ổ gà chân gãy đầu toang, nẻo quy quán đường càng xa lắc.
Toàn cầu thấy lạ, hình ảnh
đoàn người leo đèo mà hầm đóng khe ;
Hải ngoại luận đàm, cảnh huống
dân ta chạy dịch bao lời kinh ngạc.
ủa nọ điều phi cơ đến
luôn Ả Rập, cứu dân mình nước bạn còn ghi;
ồ trước đưa máy bay sang tận
Hoa Kỳ, đón kiều bào tiếng vang chửa tắt.
Giờ sao dân lếch thếch, tàu
lửa Nhà Nước nằm im;
Nay hỏi dân lết lê, xe đò
quốc doanh đâu bặt?
Trên mới thẹn mặt, điều vài
mô tô cảnh sát dẫn đường ò e;
Quan mới giật mình, lệnh mấy
xe tải xe đò trợ dân khẩn cấp.
Chạm ngõ tỉnh nhà, lệnh
truyền người lập biên bản, xe máy đem giam;
Vừa về quê quán, rào chốt
vây dân cách ly, chó mèo trấn ngạt.
Thương thay:
Người về tới đích, ngơ ngác
thần hồn ;
Kẻ vẫn nằm đường, tả tơi
thân xác.
Sao dân tôi khổ thế, bao giờ
đời mới yên;
Ôi đất nước tang
thương, bao lâu dịch mới tắt.
CAO BỒI GIÀ
19-10-2021
No comments:
Post a Comment